Ngọn đèn giữa đêm Trường Sơn
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Mùa mưa năm ấy, những cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Con đường vận tải ngày nào cũng hằn thêm những vết bánh xe và hố bom mới. Giữa núi rừng ấy có một chàng thanh niên xung phong tên Minh, vừa tròn hai mươi tuổi.
Minh rời quê khi những cánh đồng lúa còn xanh mướt. Trước lúc đi, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một chiếc khăn tay đã vá nhiều lần và dặn: “Đi vì đất nước thì mẹ yên lòng. Chỉ mong con giữ gìn sức khỏe.”
Những ngày đầu trên tuyến đường, Minh cùng đồng đội san lấp hố bom, kéo xe mắc lầy, mở đường cho từng đoàn xe vượt núi. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm mọi người lại làm việc dưới ánh đèn dầu được che kín bằng tấm vải đen.
Một đêm cuối tháng, sau nhiều giờ ném bom dữ dội, cả đoạn đường bị cày nát. Tin báo về cho biết một đoàn xe chở thuốc men đang tiến đến. Nếu không thông đường trước bình minh, hàng trăm thương binh ở phía trước sẽ không có thuốc điều trị.
Không ai bảo ai, tất cả đều lao vào công việc.
Đất đá nóng hổi vì bom vừa nổ. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất phủ kín khuôn mặt từng người. Minh cùng tổ của mình khiêng từng tảng đá, lấp từng hố bom. Tiếng cuốc, tiếng xẻng xen lẫn tiếng côn trùng giữa rừng sâu.
Đến gần nửa đêm, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ ở sườn đồi. Sức ép hất nhiều người ngã xuống. Một đồng đội của Minh bị thương nặng ở chân.
Không chần chừ, Minh cõng bạn đưa vào nơi an toàn rồi quay trở lại công trường. Đồng đội khuyên anh nghỉ ngơi vì cánh tay đã rướm máu sau cú va đập.
Minh chỉ cười:
“Đường chưa thông thì xe chưa qua được.”
Câu nói ấy khiến mọi người càng thêm quyết tâm.
Gần sáng, trời bắt đầu đổ mưa. Ánh đèn dầu nhỏ bé trên tay Minh vẫn bập bùng trong gió. Anh đứng ở khúc cua nguy hiểm nhất, giơ cao ngọn đèn làm tín hiệu dẫn đoàn xe đi qua.
Từng chiếc xe chở đầy thuốc men, lương thực và nhu yếu phẩm chầm chậm vượt qua đoạn đường vừa được sửa xong. Các bác tài nhìn thấy ánh đèn nhỏ ấy đều giơ tay chào.
Đoàn xe đi hết.
Minh mới ngồi xuống bên vệ đường. Đôi bàn tay anh rớm máu vì cuốc đá suốt đêm, quần áo lấm đầy bùn đỏ. Anh ngước nhìn bầu trời phía đông đang dần hửng sáng.
Một người đồng đội hỏi:
“Điều gì khiến cậu không biết mệt?”
Minh mỉm cười:
“Vì sau mỗi chuyến xe là sự sống của biết bao người.”
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, con đường ấy đã được trải nhựa phẳng phiu. Những đoàn xe nối nhau qua lại tấp nập. Người dân địa phương kể rằng nơi khúc cua năm xưa từng có một chàng thanh niên xung phong cầm ngọn đèn dẫn đường giữa đêm mưa bom.
Ngọn đèn ấy đã tắt từ lâu.
Nhưng ánh sáng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc vẫn còn soi sáng trong ký ức của biết bao thế hệ.
Thông điệp: Có những ánh sáng không đến từ ngọn đèn, mà đến từ trái tim của những con người sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc. Hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ đi trước.



