Cựu chiến binh

Ngọn đèn giữa làng - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Văn Quang Minh (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” không chỉ có tiếng bom rơi đạn nổ, mà còn có những ánh sáng nhỏ bé nhưng ấm áp, soi đường cho cả một thế hệ. Với Bác Nguyễn Xuân Kỷ, ký ức sâu đậm nhất là câu chuyện về “ngọn đèn giữa làng”.

Đó là một đêm tối mịt, đơn vị của bác hành quân qua một ngôi làng nhỏ nằm ven sông. Chiến tranh đã khiến nơi đây tiêu điều, nhiều ngôi nhà bị phá hủy, người dân sống trong cảnh thiếu thốn đủ bề. Để tránh bị phát hiện, cả đơn vị phải di chuyển trong im lặng, không được bật bất cứ nguồn sáng nào.

Thế nhưng từ xa, bác Kỷ nhìn thấy một ánh đèn dầu le lói giữa làng. Ánh sáng nhỏ bé ấy nổi bật giữa màn đêm dày đặc, vừa khiến mọi người lo lắng, vừa thấy ấm lòng lạ thường.

Khi tiến lại gần, bác và đồng đội phát hiện đó là căn nhà của một cụ ông sống một mình. Ngọn đèn được đặt bên cửa sổ, ánh sáng hắt ra ngoài như đang chờ đợi ai đó.

Thấy bộ đội, cụ ông không hề hoảng sợ. Cụ khẽ mỉm cười, ra hiệu cho mọi người vào nhà. Giọng cụ trầm ấm: “Tôi biết các con sẽ đi qua đây, nên để đèn vậy cho dễ nhận.”

Cả đơn vị lặng đi. Trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, việc để đèn sáng có thể khiến địch chú ý, nhưng cụ vẫn làm – chỉ để giúp bộ đội có một điểm dừng chân.

Trong căn nhà nhỏ, cụ mang ra ít khoai luộc và nước ấm. Không nhiều, nhưng đủ để xua đi cái lạnh và cơn đói. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, ánh sáng vàng dịu chiếu lên những gương mặt mệt mỏi của người lính, làm cho không gian trở nên ấm áp lạ thường.

Bác Kỷ nhớ rõ, lúc đó ai cũng ăn rất chậm, không chỉ vì đói mà còn vì xúc động. Ánh đèn ấy không chỉ soi sáng căn nhà, mà còn sưởi ấm cả trái tim của những người lính đang giữa ranh giới sống – chết.

Trước khi rời đi, cụ ông dặn: “Các con đi cẩn thận. Đất nước rồi sẽ yên bình thôi.” Câu nói giản dị ấy như một lời gửi gắm niềm tin.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc lại, bác Kỷ vẫn xúc động. Bác nói, giữa bao nhiêu gian khổ, chính những “ngọn đèn” như thế – nhỏ bé nhưng đầy yêu thương – đã giúp người lính có thêm sức mạnh để đi tiếp.

“Ngọn đèn giữa làng” không chỉ là một ánh sáng trong đêm tối, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của tình người và của hy vọng không bao giờ tắt trong những năm tháng “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn