NGỌN ĐÈN GIỮA THỜI HOA LỬA
NGỌN ĐÈN GIỮA THỜI HOA LỬA
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, thôn Tân Mỹ của xã Tân Dân không chỉ là một miền quê yên bình mà còn là nơi in dấu bao câu chuyện kiên cường. Người dân nơi đây sống giữa bom đạn, nhưng chưa bao giờ mất đi niềm tin và tình người.
Trong ký ức của bà ngoại tôi, hình ảnh rõ nhất là một ngọn đèn dầu nhỏ đặt nơi góc nhà. Ánh sáng yếu ớt ấy từng soi đường cho cả một thời hoa lửa.
Ngày ấy, bà mới mười tám tuổi. Cả làng Tân Mỹ thường xuyên phải sơ tán vì máy bay địch đánh phá. Ban ngày, mọi người đào hầm, đắp ụ, che chắn nhà cửa. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu, các mẹ, các chị ngồi vá áo cho bộ đội, gói ghém từng nắm cơm, từng bọc muối gửi ra tiền tuyến.
Bà kể, có một đêm mưa to, đường làng lầy lội, tin báo có đoàn bộ đội hành quân qua. Dù mệt mỏi sau một ngày làm việc, cả làng vẫn thức dậy. Ngọn đèn dầu được thắp lên, đặt trước mỗi hiên nhà như một tín hiệu: “Ở đây có người dân, có tình thương”.
Bà cùng các chị em trong thôn mang nước chè xanh, khoai luộc ra đón các anh bộ đội. Những bàn tay gầy gò trao nhau vội vã, những ánh mắt không kịp nói hết lời. Có người chỉ kịp cười rồi lại tiếp tục bước đi trong đêm tối.
Đêm ấy, tiếng bom vọng từ xa, nhưng ánh đèn ở Tân Mỹ vẫn không tắt.
Có lần, một quả bom rơi gần đầu làng. Khói bụi mù mịt, mái nhà tranh đổ sập. Ai cũng hoảng loạn. Nhưng chính bà và những người phụ nữ trong thôn lại là những người chạy ra đầu tiên, đào bới, cứu người. Họ không nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ rằng: “Còn người là còn làng”.
Sau trận bom, ngọn đèn dầu lại được thắp lên. Nó không chỉ là ánh sáng, mà còn là biểu tượng của sự sống, của ý chí không khuất phục.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Thôn Tân Mỹ hôm nay đã thay da đổi thịt, đường bê tông trải dài, nhà cửa khang trang. Nhưng trong mỗi gia đình, câu chuyện về những ngày tháng ấy vẫn được kể lại.
Bà tôi giờ đã già. Ngọn đèn dầu năm xưa vẫn được giữ cẩn thận trong một góc tủ. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại thấy hiện lên cả một thời hoa lửa – nơi con người sống giản dị mà kiên cường, nghèo khó mà giàu tình nghĩa.
Và tôi hiểu rằng, chính từ những con người bình dị ở Tân Mỹ năm ấy, quê hương Hà Tĩnh mới có thể vững vàng đi qua chiến tranh, để hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình.



