Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn đèn không tắt-NĐC

Tôi là Nguyễn Thị Út, một người mẹ sống trong những năm chiến tranh khốc liệt ở miền Nam. Chiến tranh đã lấy đi của tôi rất nhiều. Những người con của tôi lần lượt ra trận. Họ ra đi khi còn rất trẻ. Mang theo lời hứa sẽ trở về. Mỗi buổi tối, tôi vẫn thắp một ngọn đèn trong nhà. Không phải để soi sáng. Mà là để chờ. Tôi chờ bước chân quen thuộc. Chờ tiếng gọi “má ơi” từ ngoài ngõ. Nhưng đêm này qua đêm khác… chỉ có im lặng. Rồi một ngày, tin báo về. Con tôi… đã hy sinh. Tôi lặng đi.

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Xuân Thế (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Út, một người mẹ sống trong những năm chiến tranh khốc liệt ở miền Nam.

Chiến tranh đã lấy đi của tôi rất nhiều.

Những người con của tôi lần lượt ra trận.

Họ ra đi khi còn rất trẻ.

Mang theo lời hứa sẽ trở về.

Mỗi buổi tối, tôi vẫn thắp một ngọn đèn trong nhà.

Không phải để soi sáng.

Mà là để chờ.

Tôi chờ bước chân quen thuộc.
Chờ tiếng gọi “má ơi” từ ngoài ngõ.

Nhưng đêm này qua đêm khác…
chỉ có im lặng.

Rồi một ngày, tin báo về.

Con tôi… đã hy sinh.

Tôi lặng đi.

Không khóc lớn.

Chỉ ngồi bên ngọn đèn đang cháy.

Ngọn lửa nhỏ… nhưng không tắt.

Những ngày sau đó, tôi vẫn thắp đèn.

Không phải vì còn hy vọng họ trở về.

Mà vì tôi muốn giữ lại hình bóng của họ — trong chính ngôi nhà này.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, người ta hỏi:

“Sao mẹ vẫn thắp đèn?”

Tôi trả lời:

“Để con tôi luôn có đường về.”

Chiến tranh đã qua.

Nhưng hình ảnh người mẹ ngồi bên ngọn đèn…
vẫn khiến nhiều người không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn