Bài viết

Ngọn đèn nơi tiền tuyến

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những ngày chiến tranh còn ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Hà Nam có chàng trai tên Hải vừa tròn hai mươi mốt tuổi.

Hải sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu tình yêu quê hương. Cha anh là thợ rèn trong làng, còn mẹ buôn bán nhỏ ngoài chợ. Từ nhỏ, Hải đã quen với tiếng búa đập chan chát mỗi sáng và những buổi chiều phụ cha sửa từng chiếc cuốc, chiếc cày cho bà con.

Anh là người chăm chỉ, điềm đạm và rất ham học. Ước mơ của Hải là sau này trở thành kỹ thuật viên sửa máy để giúp quê hương phát triển hơn sau chiến tranh.

Nhưng khi đất nước còn chìm trong bom đạn, anh hiểu rằng trách nhiệm lớn nhất của tuổi trẻ là đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Khi nhận giấy gọi nhập ngũ, Hải không do dự. Đêm cuối ở nhà, anh ngồi cùng cha mẹ bên ngọn đèn dầu nhỏ. Mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho con ít quần áo, còn cha chỉ nói:
— Làm trai, sống phải có trách nhiệm với quê hương.

Hải gật đầu thật mạnh.

Ra chiến trường, anh được phân công vào đơn vị thông tin liên lạc. Công việc của anh là giữ cho các đường dây điện thoại quân sự luôn thông suốt giữa những trận bom dữ dội.

Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm anh cùng đồng đội lần theo từng cột dây, nối lại những đoạn bị bom phá hỏng. Có khi phải trèo đèo, lội suối suốt nhiều giờ chỉ để khôi phục một tín hiệu liên lạc.

Đồng đội thường gọi Hải là “ngọn đèn nhỏ”, bởi ở đâu khó khăn nhất, anh luôn là người âm thầm xuất hiện trước tiên.

Một đêm mưa lớn trên tuyến Trường Sơn, đường dây liên lạc đến sở chỉ huy bất ngờ bị đứt trong lúc trận đánh đang diễn ra căng thẳng. Nếu không sửa ngay, cả đơn vị phía trước có thể mất liên lạc hoàn toàn.

Không chần chừ, Hải khoác áo mưa, mang theo cuộn dây và lao vào rừng tối. Mưa xối xả, đất trơn trượt, tiếng bom vọng lại từng hồi khiến không khí càng thêm nghẹt thở.

Sau nhiều giờ lần tìm, anh phát hiện đoạn dây bị đứt nằm gần khu vực vừa bị đánh phá. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Hải kiên trì nối từng mối dây trong khi bom vẫn nổ phía xa.

Tín hiệu cuối cùng cũng được khôi phục. Sở chỉ huy nhận được tin và kịp thời đưa ra mệnh lệnh quan trọng giúp đơn vị giữ vững trận địa.

Nhưng trên đường trở về, một trận bom bất ngờ trút xuống. Hải đã anh dũng hy sinh khi nhiệm vụ vừa hoàn thành.

Ngày đất nước hòa bình, cha anh vẫn giữ chiếc kìm nhỏ mà Hải từng dùng khi sửa máy ở nhà. Trên bàn thờ, ngọn đèn dầu mỗi tối vẫn được thắp sáng như một cách để nhớ về người con trai đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ngọn đèn nơi tiền tuyến của Hải tuy đã tắt giữa chiến tranh, nhưng ánh sáng của lòng dũng cảm và sự hy sinh ấy sẽ mãi soi đường cho những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn