Ngọn đèn trong đêm bom (1)
Câu chuyện kể về một đêm ác liệt trong thời chiến, khi bom đạn trút xuống một làng quê miền Trung. Giữa khói lửa, tình người và lòng dũng cảm đã tỏa sáng qua hành động của một cậu bé và người mẹ.
Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa. Năm ấy tôi mới 12 tuổi, sống cùng mẹ ở một làng nhỏ ven sông. Đó là những năm tháng chiến tranh ác liệt, tiếng máy bay và tiếng bom đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc.
Một đêm nọ, khi cả làng đang chìm trong giấc ngủ, tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Mẹ tôi vội kéo tôi dậy, hai mẹ con chạy nhanh xuống hầm trú ẩn sau nhà. Tiếng bom nổ dồn dập, đất rung lên từng hồi, khói bụi mù mịt.
Bất chợt, giữa những tiếng la hét hoảng loạn, tôi nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của một em bé từ căn nhà bên cạnh. Nhà đó vừa bị trúng bom. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi lao ra khỏi hầm. Mẹ gọi với theo nhưng tôi vẫn chạy.
Căn nhà đổ sập một phần, lửa cháy âm ỉ. Tôi len qua đống đổ nát, tim đập dồn dập. Cuối cùng, tôi thấy em bé nằm kẹt dưới một tấm ván. Tôi cố hết sức kéo tấm ván ra, bế em lên và chạy về phía hầm trú.
Khi tôi trở lại, mẹ ôm chầm lấy tôi, vừa khóc vừa run. Đêm đó, trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu nhỏ, em bé được quấn lại bằng chiếc khăn cũ của mẹ tôi. Bên ngoài, bom vẫn rơi, nhưng trong hầm trú nhỏ bé ấy, tôi cảm nhận rõ ràng một điều: tình người còn sáng hơn cả ngọn đèn.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn không quên đêm hôm đó. Em bé năm xưa đã lớn lên, và mỗi lần gặp lại, chúng tôi đều nhắc về “ngọn đèn trong đêm bom” – ngọn đèn của lòng dũng cảm và yêu thương.



