Ngọn Đèn Trong Đêm Bom (3)
Câu chuyện kể về một đêm bom đạn dữ dội trong thời chiến. Giữa khói lửa và nguy hiểm, một người dân bình thường đã dũng cảm giữ ngọn đèn dẫn đường cho đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến. Hành động nhỏ bé ấy đã góp phần cứu cả đoàn xe và trở thành ký ức không thể quên của những người sống trong thời hoa lửa.
Ông Trần Văn Hòa kể rằng năm đó ông mới 20 tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ sửa đường và dẫn đường cho xe vận tải vào ban đêm.
Một đêm cuối năm, bầu trời tối đen như mực. Gió rít qua những rặng tre và tiếng máy bay xa xa khiến ai cũng căng thẳng. Con đường đất dẫn qua đèo vừa bị bom đánh sập một đoạn. Nếu không có người đứng dẫn, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ không thể đi tiếp.
“Chúng tôi phải đứng ở những đoạn nguy hiểm, cầm đèn dầu để báo hiệu cho xe,” ông Hòa kể lại.
Đêm đó, khi đoàn xe chuẩn bị tới, máy bay bất ngờ quay lại. Tiếng bom nổ dội xuống phía sườn núi, đất đá rơi lả tả. Nhiều người phải chạy vào hầm trú ẩn.
Nhưng ở khúc cua nguy hiểm nhất vẫn còn một ngọn đèn dầu leo lét.
Đó là bác Lê Văn Bình, một người nông dân trong làng gần đó. Bác đã tình nguyện đứng cầm đèn thay cho một thanh niên bị thương trước đó.
Bom nổ gần đến mức ngọn đèn chao đảo. Nhưng bác Bình vẫn đứng đó, giơ cao chiếc đèn để tài xế nhìn thấy con đường.
Chiếc xe đầu tiên chậm rãi vượt qua khúc cua, rồi chiếc thứ hai, thứ ba… Từng chiếc xe an toàn đi qua.
Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần trong màn đêm, bác Bình mới hạ chiếc đèn xuống. Tay bác run lên vì mệt và vì sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Ông Hòa nói:
“Đêm đó nếu không có ngọn đèn của bác Bình, có lẽ nhiều xe đã lao xuống vực. Trong chiến tranh, đôi khi một ánh đèn nhỏ cũng có thể cứu cả một con đường.”
Nhiều năm sau, con đường ấy đã được trải nhựa, xe cộ đi lại đông đúc. Nhưng với ông Hòa, mỗi lần đi qua khúc cua cũ, ông vẫn nhớ đến ngọn đèn dầu nhỏ bé đã cháy sáng giữa đêm bom – một ngọn đèn của lòng dũng cảm và tình người trong thời hoa lửa. ✨🔥



