Ngọn đèn trong đêm dài
Đêm hôm ấy, trời tối rất nhanh. Cả con đường làng chìm trong bóng tối vì mất điện. Không còn ánh sáng quen thuộc, mọi thứ trở nên tĩnh lặng hơn. Anh ngồi trong nhà, cảm thấy một chút trống trải.
Mẹ anh thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, đặt giữa bàn. Ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ soi rõ những khuôn mặt xung quanh. Nhưng kỳ lạ thay, trong ánh sáng ấy, mọi người lại ngồi gần nhau hơn. Không có điện thoại, không có tiếng tivi, chỉ còn những câu chuyện đời thường.
Anh lắng nghe cha kể lại những ngày xưa khó khăn, mẹ thì nhắc lại những kỷ niệm cũ. Những câu chuyện tưởng chừng giản dị nhưng lại khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Anh nhận ra, đã lâu rồi gia đình mới có một buổi tối thật sự dành cho nhau như vậy.
Ngọn đèn nhỏ không đủ làm sáng cả căn phòng, nhưng lại làm ấm cả không gian. Anh chợt hiểu rằng, đôi khi ánh sáng lớn không quan trọng bằng việc con người ở gần nhau.
Khi điện có lại, mọi thứ trở về như cũ. Nhưng trong lòng anh, buổi tối hôm đó vẫn còn đọng lại. Anh hiểu rằng, trong những lúc tối nhất, điều giữ con người lại với nhau không phải là ánh sáng, mà là tình cảm



