Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa
“Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa” kể về Lê Văn Ri (sinh năm 1947, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1967. Anh là người lính thông tin lặng lẽ, dũng cảm giữ vững liên lạc giữa chiến trường, góp phần quan trọng vào chiến thắng trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1967, Lê Văn Ri—chàng trai hai mươi tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh rời quê vào một buổi sáng sớm, khi làn sương còn phủ mờ những lối nhỏ trong làng. Mẹ anh đứng ở cổng, không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng con khuất dần sau rặng tre. Ri lớn lên trong những năm đất nước đã bước vào chiến tranh ác liệt. Tiếng máy bay, tiếng còi báo động không còn xa lạ. Chính vì thế, khi đến lượt mình khoác áo lính, anh không chần chừ. Anh được biên chế vào đơn vị thông tin—nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị trong chiến đấu. Công việc của anh không trực tiếp đối mặt với địch nhiều như bộ binh, nhưng lại vô cùng quan trọng. Một đường dây bị đứt, một tín hiệu chậm trễ cũng có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh. Những ngày đầu, Ri phải học cách kéo dây, mắc máy, truyền tín hiệu trong mọi điều kiện. Từ rừng sâu đến chiến hào, từ ban ngày đến ban đêm, anh luôn mang theo cuộn dây và chiếc máy liên lạc như người bạn đồng hành. Có những lúc, giữa trận đánh ác liệt, đường dây bị bom đạn cắt đứt. Ri không chờ lệnh, lập tức lao ra nối lại. Đạn bay xé gió, đất đá tung lên, nhưng anh vẫn bò từng mét để tìm điểm đứt. Một lần, trong một trận chiến lớn, đường dây liên lạc bị phá hỏng giữa lúc giao tranh căng thẳng. Nếu không khôi phục kịp thời, đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc hoàn toàn. Ri ôm cuộn dây, lao vào vùng khói lửa. Anh bò sát mặt đất, lần theo từng đoạn dây bị đứt. Tay anh run lên vì căng thẳng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Khi tìm được điểm đứt, anh nhanh chóng nối lại. Ngay khoảnh khắc tín hiệu được khôi phục, mệnh lệnh được truyền đi. Trận đánh dần chuyển biến, và đơn vị giữ vững được vị trí. Ri trở về với bộ quần áo lấm lem, khuôn mặt phủ đầy bụi đất. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, kiểm tra lại máy móc như thể đó là việc bình thường. Những năm tháng sau đó, anh tiếp tục công việc của mình—lặng lẽ như một ngọn đèn trong đêm. Không ồn ào, không nổi bật, nhưng luôn sáng lên đúng lúc cần thiết. Trong balo của Ri luôn có một chiếc đèn pin nhỏ—món quà của em gái trước ngày anh đi. Mỗi khi làm nhiệm vụ trong đêm tối, ánh sáng nhỏ bé ấy giúp anh nhìn rõ con đường phía trước. Lê Văn Ri không phải là người đứng nơi tuyến đầu, nhưng anh là người giữ cho mọi mệnh lệnh được thông suốt. Anh không trực tiếp làm nên chiến thắng, nhưng góp phần để chiến thắng có thể xảy ra. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh như một ngọn đèn—âm thầm tỏa sáng, soi đường cho đồng đội vượt qua đêm tối chiến tranh.



