Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa
Một người dân sống gần tuyến hậu cần kể lại câu chuyện về chiếc đèn dầu nhỏ đã giúp cứu nhiều người trong một đêm bom đạn, trở thành biểu tượng của hy vọng giữa những ngày chiến tranh.
Tôi tên là Trần Minh Quân. Đến hôm nay, dù mái tóc đã bạc trắng, tôi vẫn không quên đêm mùa đông năm ấy – một đêm mà cả bầu trời đỏ rực bởi ánh lửa chiến tranh.
Lúc đó tôi mới hai mươi ba tuổi, làm công việc vận chuyển lương thực cho một đội hậu cần. Con đường chúng tôi đi ban ngày khá yên bình, nhưng cứ khi màn đêm buông xuống, tiếng máy bay và tiếng còi báo động lại vang lên không ngớt.
Một buổi tối, đoàn xe của chúng tôi phải dừng lại giữa khu rừng vì cây cầu phía trước đã bị đánh sập. Trong lúc mọi người đang tìm đường vòng, một trận bom bất ngờ trút xuống. Đất đá bắn tung lên, khói bụi phủ kín cả cánh rừng. Khi tiếng nổ vừa dứt, nhiều người bị lạc khỏi đội hình.
Tôi lấy chiếc đèn dầu nhỏ luôn mang theo trong ba lô, che ngọn lửa bằng chiếc mũ để ánh sáng không quá chói. Từng nhóm người lần theo ánh đèn mà tìm được nhau. Có người bị thương ở chân, có người kiệt sức sau nhiều giờ chạy trong rừng. Chúng tôi dìu nhau đến một hang đá gần đó để trú ẩn.
Suốt đêm, chiếc đèn dầu chỉ le lói một ngọn lửa nhỏ, nhưng đủ để mọi người băng bó vết thương, chia nhau từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi.
Khi trời sáng, lực lượng cứu hộ tìm đến và đưa tất cả ra khỏi khu vực an toàn. Không ai trong đoàn ngờ rằng một chiếc đèn dầu bé nhỏ lại góp phần giữ cho cả nhóm đoàn tụ sau đêm bom đạn.
Nhiều năm sau, tôi vẫn giữ chiếc đèn ấy trong ngôi nhà của mình. Nó không còn sáng nữa, nhưng mỗi khi nhìn vào, tôi lại nhớ đến những con người đã cùng nhau vượt qua thời hoa lửa bằng lòng dũng cảm, sự sẻ chia và niềm tin rằng bình minh rồi sẽ đến.
Đối với tôi, chiến tranh chỉ để lại những vết sẹo trong ký ức, còn chiếc đèn dầu là lời nhắc rằng ngay cả giữa những ngày đen tối nhất, một tia sáng nhỏ cũng có thể mang đến hy vọng cho rất nhiều người.



