Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong địa đạo

Dưới lòng đất của Địa đạo Củ Chi, nơi những đường hầm chằng chịt như mạch sống ngầm, có một thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng chưa bao giờ tắt – ánh sáng của một ngọn đèn dầu.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian chật hẹp, tối om và ngột ngạt, ngọn đèn le lói soi lên những bức tường đất thô ráp. Ánh sáng yếu ớt ấy không thể xua tan hết bóng tối, nhưng đủ để con người nhìn thấy nhau, đủ để tiếp tục công việc, đủ để giữ lại cảm giác mình vẫn đang sống.

Trên mặt đất, bom đạn cày xới từng tấc đất. Dưới lòng đất, cuộc sống vẫn âm thầm diễn ra. Người chiến sĩ lau lại khẩu súng, người mẹ vá áo cho con, người cán bộ lặng lẽ viết từng dòng tài liệu. Tất cả đều dựa vào ánh sáng của những ngọn đèn nhỏ bé ấy.

Có khi, ngọn đèn được che lại thật khéo để tránh lộ ánh sáng. Có khi, chỉ dám để le lói đủ nhìn. Nhưng dù mờ đến đâu, nó vẫn là điểm tựa tinh thần giữa bóng tối dày đặc.

Ngọn đèn ấy không chỉ để soi sáng.

Nó là niềm tin.

Giữa lòng địa đạo sâu hun hút, nơi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, con người vẫn thắp lên ánh sáng. Đó là cách họ chống lại nỗi sợ hãi, chống lại sự cô độc, và giữ vững ý chí chiến đấu.

Có những đêm dài tưởng như không có hồi kết, ngọn đèn vẫn cháy. Dầu có thể cạn, bấc có thể cháy dở, nhưng người ta vẫn tìm cách giữ cho nó sáng. Bởi khi ngọn đèn còn, hy vọng còn.

Ngày nay, khi bước xuống Địa đạo Củ Chi, du khách có thể cảm nhận phần nào không gian năm xưa. Nhưng khó có thể cảm nhận hết giá trị của một ngọn đèn nhỏ bé đã từng soi sáng cả một ý chí lớn lao.

Trong bóng tối của chiến tranh,
chính những ánh sáng nhỏ nhoi ấy
đã góp phần làm nên một ngày mai rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn