Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn đèn trong gió – chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Hoàng Thị Vạy

Trong căn nhà nhỏ ở thôn Phong Cốc, xã Xuân Minh, huyện Thọ Xuân, có một ngọn đèn vẫn thường được thắp lên mỗi đêm. Ánh lửa ấy không chỉ để soi sáng bàn thờ, mà còn để sưởi ấm trái tim của một người mẹ đã dành trọn tuổi xuân của con mình cho Tổ quốc – Hoàng Thị Vạy.

Thái Nguyên31/03/2026Nguyễn Thị Minh Hòa (NNA 7 - K48 - trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở thôn Phong Cốc, xã Xuân Minh, huyện Thọ Xuân, có một ngọn đèn vẫn thường được thắp lên mỗi đêm. Ánh lửa ấy không chỉ để soi sáng bàn thờ, mà còn để sưởi ấm trái tim của một người mẹ đã dành trọn tuổi xuân của con mình cho Tổ quốc – Hoàng Thị Vạy.

Mẹ có hai người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Tuyển và Nguyễn Văn Thành. Các anh ra đi khi mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Ngày tiễn con lên đường vào chiến trường miền Nam, mẹ vẫn còn nhớ rõ. Các anh động viên mẹ đừng khóc, bảo mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Mẹ cũng gượng cười, dặn các con yên tâm làm tròn nhiệm vụ. Nhưng sau lưng các con, nước mắt mẹ lặng lẽ rơi.

Chiến tranh đi qua, đất nước hòa bình, nhưng hai anh không trở về. Các anh đã hy sinh nơi chiến trường xa, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Với mẹ, đó không chỉ là nỗi đau mất con, mà còn là nỗi day dứt của một người mẹ chưa thể một lần ôm con lần cuối.

Đêm xuống, mẹ thường mơ thấy các anh. Trong giấc ngủ chập chờn của tuổi già, mẹ nghe như có tiếng bước chân, tiếng gọi “Mẹ ơi…”. Có lúc mẹ giật mình, tưởng tượng tiếng súng nơi mặt trận năm xưa như vẫn còn vang vọng, như xuyên qua không gian, bắn thẳng vào trái tim người mẹ ở quê nhà. Thức dậy, mẹ lặng lẽ thắp hương, vừa để an ủi vong linh các con, vừa để tự xoa dịu nỗi lòng mình.

Tuổi đã cao, ký ức của mẹ có khi không còn rõ ràng. Nhưng ngày các con đi, ánh mắt các con, lời dặn dò của các con – tất cả vẫn in đậm trong tim mẹ. Thời gian có thể làm mái tóc bạc trắng, nhưng không thể làm vơi đi nỗi nhớ.

Là một người trẻ sinh ra trong hòa bình, tôi tự hỏi: nếu ở vào tuổi mười tám như các anh, tôi có đủ dũng cảm để rời xa gia đình, bước vào nơi bom đạn? Nếu là người ở lại như mẹ, tôi có đủ mạnh mẽ để nén đau thương mà tiễn con lên đường? Nghĩ đến đó, tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Câu chuyện của mẹ Hoàng Thị Vạy không chỉ là câu chuyện riêng của một gia đình, mà là hình ảnh tiêu biểu của biết bao Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng trên dải đất hình chữ S. Những người mẹ ấy đã âm thầm hy sinh, biến nỗi đau riêng thành sự đóng góp lớn lao cho dân tộc.

“Thời hoa lửa” có bom đạn và mất mát, nhưng cũng có tình yêu nước cháy bỏng và đức hy sinh thầm lặng. Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ chúng tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là nhớ ơn, mà còn phải sống xứng đáng – học tập tốt hơn, cống hiến nhiều hơn, để ngọn đèn trong căn nhà nhỏ của mẹ mãi ấm áp, và sự hy sinh của các anh không bao giờ trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn