Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn đèn trong hầm chữ A (2)

Câu chuyện kể về những ngày chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, khi những chiến sĩ thông tin phải giữ vững mạch liên lạc giữa bom đạn. Trong một đêm pháo kích dữ dội, ánh sáng từ ngọn đèn dầu trong hầm chữ A đã trở thành biểu tượng của niềm tin, ý chí và khát vọng chiến thắng.

Hà Tĩnh05/06/2026Lê Thị Tú Ngọc (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị rực cháy trong bom đạn. Từng tấc đất nơi đây đều thấm đẫm mồ hôi, máu và lòng quả cảm của những người lính trẻ.

Ông Trần Đức Minh khi ấy vừa tròn hai mươi hai tuổi, làm nhiệm vụ trực máy thông tin tại một hầm chữ A nằm sâu trong lòng đất.

Ông kể:
“Công việc của chúng tôi là giữ cho đường dây liên lạc luôn thông suốt. Dù bom có đánh sập hầm, dây có đứt, vẫn phải nối lại bằng mọi giá.”

Một đêm cuối tháng 7, pháo địch dội xuống như mưa. Mặt đất rung chuyển, đất đá từ nóc hầm rơi lả tả. Trong hầm tối đặc, chỉ còn ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu nhỏ.

Người đồng đội trực cùng ông hôm ấy là anh Lê Văn Hòa.

Bất ngờ, tín hiệu bị mất.

“Đứt dây rồi!” – Hòa hét lên.

Không chần chừ, anh khoác cuộn dây lao ra khỏi cửa hầm giữa làn pháo sáng chói lòa.

Ông Minh gọi với theo nhưng chỉ nghe tiếng trả lời dứt khoát:

“Phải nối lại ngay, không được để mệnh lệnh chiến đấu bị gián đoạn!”

Hơn nửa giờ sau, tín hiệu trở lại. Mệnh lệnh từ sở chỉ huy tiếp tục truyền đi.

Nhưng Hòa không quay về.

Khi đồng đội tìm thấy, anh nằm bên đoạn dây vừa nối xong, đôi tay vẫn nắm chặt kìm bấm.

Trong hầm chữ A, ngọn đèn dầu vẫn cháy.

Ông Minh nghẹn ngào nhớ lại:
“Ngọn đèn ấy như ngọn lửa ý chí của Hòa. Nó soi sáng cho chúng tôi suốt đêm hôm đó.”

Sau hòa bình, mỗi lần nhắc về đồng đội, ông vẫn nói:
“Có những ánh sáng nhỏ bé, nhưng đủ để soi rọi cả một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn