Ngọn đèn trong hầm quân y
Câu chuyện kể về những đêm cứu chữa thương binh trong hầm quân y giữa bom đạn chiến trường Quảng Trị.
Cựu quân y Trần Thị Hoa, sinh năm 1949, từng làm y tá tại một trạm quân y gần chiến trường Quảng Trị trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Bà kể rằng công việc của những người làm quân y thời ấy rất vất vả và luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Theo lời bà Hoa, trạm quân y chỉ là một căn hầm nhỏ được đào sâu dưới đất, phía trên phủ lá cây để tránh máy bay phát hiện. Trong hầm có vài chiếc giường tre, ít thuốc men và một ngọn đèn dầu nhỏ dùng để soi sáng mỗi đêm. Mỗi khi có trận đánh lớn, thương binh được đưa về rất đông. Có người bị thương ở tay, ở chân, có người bị mảnh bom găm khắp người. Những người làm quân y phải làm việc suốt đêm, băng bó, cầm máu và chăm sóc thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bà Hoa nhớ nhất một đêm năm 1972, khi bên ngoài bom đạn nổ liên tục, trong hầm có hơn mười thương binh đang chờ được cứu chữa. Ngọn đèn dầu nhỏ đặt giữa hầm lúc sáng lúc tối vì thiếu dầu, nhưng mọi người vẫn cố gắng làm việc. Có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở chân, đau đến mức không nói được thành lời. Bà Hoa và đồng đội phải vừa băng bó vừa động viên anh cố gắng chịu đựng. Dù rất đau nhưng anh vẫn hỏi: “Đơn vị mình có giữ được trận địa không chị?” Câu hỏi ấy khiến bà nhớ mãi. Bà kể rằng nhiều thương binh vừa được cứu chữa xong đã xin quay lại đơn vị chiến đấu ngay khi còn chưa hồi phục hẳn. Tinh thần của những người lính thời ấy khiến những người làm quân y càng có thêm động lực để cố gắng. Có những đêm mọi người thức trắng, không kịp ăn uống hay nghỉ ngơi. Nhưng chỉ cần cứu được thêm một người, ai cũng thấy vui và quên hết mệt mỏi. Ngày nay, mỗi khi nhớ lại ngọn đèn dầu trong căn hầm quân y năm xưa, bà Hoa vẫn xúc động. Với bà, ánh đèn ấy không chỉ soi sáng căn hầm nhỏ mà còn là ánh sáng của tình người, của niềm tin và hy vọng giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.



