Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn đèn trong hầm tối (2)

Một câu chuyện nhỏ nhưng chân thực về tình người và ý chí kiên cường của những con người sống trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn, một ngọn đèn dầu le lói đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng.

Hà Tĩnh24/04/2026Nguyễn Thị Trang (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt, làng tôi nằm ven một tuyến đường chiến lược nên thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Tôi khi đó mới 12 tuổi, sống cùng mẹ và em gái trong một căn hầm trú ẩn nhỏ đào sau vườn. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chui xuống hầm. Không gian chật chội, tối tăm, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ đặt giữa hầm, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Điều kỳ lạ là, dù bên trên tiếng bom nổ rung trời, trong hầm vẫn có những câu chuyện thì thầm, những cái nắm tay thật chặt. Một tối nọ, bom rơi dồn dập hơn thường lệ. Đất đá rung chuyển, bụi bay mù mịt, nhiều người hoảng loạn. Đúng lúc đó, ngọn đèn dầu bất ngờ tắt phụt. Không gian chìm trong bóng tối hoàn toàn, tiếng trẻ con khóc òa lên. Mẹ tôi khi ấy bình tĩnh lạ thường. Bà lần mò trong bóng tối, tìm lại chiếc đèn, châm lửa bằng que diêm duy nhất còn lại. Ánh sáng bừng lên, nhỏ bé nhưng ấm áp. Mẹ nói:
“Còn ánh sáng là còn hy vọng.” Câu nói ấy khiến cả hầm im lặng. Không ai còn khóc nữa. Mọi người ngồi sát lại gần nhau hơn, như để giữ lấy chút ấm áp và niềm tin mong manh ấy. Sau đợt bom, khi chúng tôi bước ra ngoài, nhiều mái nhà đã bị phá hủy. Nhưng kỳ lạ thay, không ai trong hầm bị thương. Ngọn đèn dầu hôm ấy trở thành câu chuyện mà dân làng nhắc lại suốt nhiều năm sau. Đối với tôi, đó không chỉ là một kỷ niệm tuổi thơ, mà còn là bài học suốt đời:
Trong những lúc tăm tối nhất, chỉ cần một chút ánh sáng – dù nhỏ bé – cũng đủ để con người vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn