Bài viết

Ngọn Đèn Trong Mưa Đạn

Cơn mưa rừng Trường Sơn đổ xuống bất chợt, nặng hạt như muốn xóa mờ mọi dấu chân của đoàn quân đang băng qua dốc đá. Ánh hoàng hôn tắt dần sau những tầng cây, để lại màu tím sẫm phủ lên núi rừng hoang vu. Lan – cô giao liên mới tròn mười chín tuổi – siết chặt chiếc túi vải trước ngực. Bên trong là tập tài liệu mật mà cô phải chuyển đến đơn vị phía trước trước khi trời sáng.

Hà Tĩnh10/05/2026Hoàng Thiên Ý (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cơn mưa rừng Trường Sơn đổ xuống bất chợt, nặng hạt như muốn xóa mờ mọi dấu chân của đoàn quân đang băng qua dốc đá. Ánh hoàng hôn tắt dần sau những tầng cây, để lại màu tím sẫm phủ lên núi rừng hoang vu. Lan – cô giao liên mới tròn mười chín tuổi – siết chặt chiếc túi vải trước ngực. Bên trong là tập tài liệu mật mà cô phải chuyển đến đơn vị phía trước trước khi trời sáng.

Con đường đất gồ ghề dưới chân khiến Lan nhiều lần trượt ngã. Áo bà ba ướt sũng, vai đau nhức vì đeo ba lô nặng, nhưng cô không dám dừng lại. Phía sau lưng, những tiếng pháo của địch vẫn thỉnh thoảng vọng lên, rung chuyển cả khu rừng. Mỗi lần mặt đất khẽ rung, Lan lại cảm giác như tim mình cũng rung theo nhưng cô vẫn lao đi, nhanh hơn và quyết liệt hơn.

Đến một đoạn suối cạn, Lan gặp một người lính trẻ đang ngồi tựa gốc cây, vai anh dính đầy máu. Anh giật mình khi thấy cô xuất hiện, đưa tay ra hiệu cảnh giác. Khi nhận ra là người mình, anh thở phào.

“Em đi đâu giữa lúc này?” – giọng anh khàn đặc vì kiệt sức.

Lan đặt ba lô xuống, quỳ cạnh anh: “Em là giao liên. Em phải đến điểm hẹn trước bình minh.”

Người lính gượng cười, ánh mắt ấm áp nhưng đầy mỏi mệt: “Em gan thật đấy… Đường phía trước có toán địch tuần. Nhưng nếu em vòng sang lối rẽ gần con suối, sẽ tránh được.”

Lan xé mảnh vải của mình để băng tạm cho anh. Bàn tay cô run nhẹ, không phải vì sợ mà vì thương. Cô nói nhỏ: “Anh ở đây được không? Để em gọi người đến.”

Anh lắc đầu: “Đừng quay lại. Nhiệm vụ của em quan trọng hơn. Cứ đi đi… Đất nước cần những người như em.”

Nhìn gương mặt tái nhợt của anh dưới ánh đom đóm lập lòe, Lan cảm nhận rất rõ hơi thở của chiến tranh – khắc nghiệt, tàn nhẫn nhưng cũng bừng lên những ngọn lửa can trường. Cô siết chặt hai vai ba lô, cúi chào anh rồi lao vào bóng tối.

Con đường mới vòng xuống thung lũng, ngập nước đến mắt cá. Gió rít từng cơn, mang theo mùi khói súng. Cứ vài bước, Lan lại thắp lên trong lòng một lời nhắc: “Vì anh ấy. Vì đồng đội. Vì ngày mai.”

Khi ánh sáng đỏ của bình minh đầu tiên xé tan biển sương, Lan nhìn thấy lá cờ nhỏ cắm trước căn hầm trú ẩn – điểm hẹn của đơn vị. Cô gục xuống, thở dốc, nhưng môi lại nở nụ cười nhẹ nhõm. Tập tài liệu vẫn nằm an toàn trước ngực.

Đêm qua, giữa mưa bom và bóng tối, chỉ có một ngọn đèn le lói trong lòng Lan: ngọn đèn của ý chí và tình người. Và chính ngọn đèn ấy đã đưa cô vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, để viết tiếp câu chuyện của những người trẻ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn