Ngọn đồi không tên
Ngọn đồi không tên
Ông Ba vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó khi đơn vị nhận lệnh giữ một ngọn đồi không có tên trên bản đồ. Trời mưa lâm râm, đất đỏ dính chặt vào dép cao su. Đồng đội của ông, thằng Tư, vẫn hay cười nói dù tình hình rất căng thẳng. Họ đào hầm, dựng công sự trong im lặng. Đêm xuống nhanh, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió rít qua rừng. Bỗng pháo địch dội xuống dữ dội. Đất đá tung lên, che kín cả bầu trời. Ông Ba ôm chặt khẩu súng, tim đập như trống trận. Tư bị thương nhưng vẫn cố giữ vị trí. Ông kéo Tư vào hầm, băng bó sơ sài. Đến sáng, ngọn đồi vẫn thuộc về họ. Nhưng Tư đã không qua khỏi. Ông Ba chôn bạn ngay dưới gốc cây lớn. Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy tiếng cười của Tư vang lên đâu đó.



