Bài viết

Ngọn Đuốc Đêm Trường Sơn

Chuyện về một người anh hùng trẻ tuổi làm nhiệm vụ phá bom vướng, mở đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến trong một đêm bão lửa trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Tây Ninh07/07/2026Phùng Tuấn Dương (xã Bình Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cung đường Trường Sơn được ví như "tọa độ chết" bởi bom cày, đạn xới mỗi ngày. Giữa cái túi bom bạt ngàn ấy, đại đội thanh niên xung phong của Hùng – một chàng trai Hà Nội vừa tròn mười chín tuổi – có nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe tiến về miền Nam.

Đêm đó, trời mưa tầm tã. Núi rừng Trường Sơn tối đen như mực, chỉ có tiếng gầm rú của máy bay địch và ánh chớp của những loạt bom tọa độ. Nhận được mật lệnh có đoàn xe chở nhu yếu phẩm và khí tài đặc biệt sắp đi qua trọng điểm A, Hùng cùng đồng đội khẩn trương ra trận địa để rà phá bom mìn.

Khi phát hiện một quả bom vướng chưa nổ nằm chình ình ngay giữa lối độc đạo, tim ai cũng nảy lên một nhịp. Loại bom này cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một cái chạm nhẹ vào dây vướng, cả một vùng bán kính trăm mét sẽ bị san phẳng. Thời gian không còn nhiều, tiếng động cơ của đoàn xe vận tải đã vọng lại từ phía xa.

"Để em!" – Hùng xung phong không một chút do dự. Anh biết, cơ hội sống sót là rất mong manh, nhưng nếu không phá được quả bom này, cả đoàn xe và những người đồng chí của anh sẽ gặp nguy hiểm.

Hùng bò sát mặt đất, bùn nhão bám đầy người. Anh dùng đôi tay trần, nhích từng milimet để tìm sợi dây vướng mỏng manh trong bóng tối. Những giọt mồ hôi hòa cùng nước mưa cay xè mắt. Bất chợt, tiếng gầm rú của máy bay địch lại ập đến. Một loạt bom bi nổ gần đó, hất tung đất đá lên người Hùng. Một mảnh bom găm vào vai anh, máu tuôn ra ướt đẫm ngực áo.

Cơn đau ập đến tê dại, mắt Hùng nhòe đi. Nhưng hình ảnh những người mẹ miền Nam mong chờ, hình ảnh đồng đội đang nấp sau vách đá đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. Hùng nghiến răng, tập trung toàn bộ thính giác và xúc giác còn lại.

Cạch. Anh đã tìm thấy chốt hãm.

Bằng một động tác dứt khoát và chuẩn xác đến thần kỳ, Hùng đã vô hiệu hóa thành công ngòi nổ. Anh kiệt sức ngã gục xuống bùn, nhưng trên môi nở một nụ cười mãn nguyện.

Vài phút sau, đoàn xe vận tải bật đèn gầm, lầm lũi nhưng mạnh mẽ vượt qua trọng điểm. Đi ngang qua nơi Hùng đang được đồng đội sơ cứu, những người lái xe khẽ bóp còi như một lời chào, lời biết ơn sâu sắc gửi tới người anh hùng vừa hồi sinh con đường từ tay giặc.

Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ trẻ kiên cường đêm ấy vẫn mãi là một nốt nhạc tự hào trong khúc ca "thời hoa lửa" của cả một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Đuốc Đêm Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa