Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Ngọn đuốc sống giữa Điện Biên

Tác phẩm kể lại câu chuyện cảm động về Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong trận đánh ác liệt tại cứ điểm Him Lam, khi đơn vị bị hỏa lực địch chặn đứng trước lỗ châu mai kiên cố, người chiến sĩ trẻ đã bất chấp thương tích, dùng chính thân mình lấp kín họng súng địch để mở đường cho đồng đội xung phong. Sự hy sinh anh dũng ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh và là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ.

Hà Tĩnh26/08/2026Phan Thị Thảo Như (Xã Hưng Long)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn đuốc sống giữa Điện Biên

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Phan Đình Giót

Sinh năm 1922, đã hy sinh năm 1954

Quê quán, nơi ở hiện tại của nhân chứng: Xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh.

Người chiến sĩ đã anh dũng lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Có những ngọn lửa chỉ cháy trong khoảnh khắc.

Nhưng cũng có những ngọn lửa cháy mãi cùng non sông đất nước.

Mỗi lần đọc về chiến thắng Điện Biên Phủ – bản hùng ca lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu – tôi luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh một người lính lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Đó là Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót – người đã dùng chính sự sống của mình để mở lối cho đồng đội tiến lên, góp phần làm nên một trong những chiến thắng vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo ở vùng quê Hà Tĩnh đầy nắng gió. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày tháng cơ cực, chứng kiến cảnh quê hương lầm than dưới ách áp bức của thực dân. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong người thanh niên trẻ lòng yêu nước mãnh liệt và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.

Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tình nguyện gia nhập quân đội. Từ đó, người nông dân chân chất năm nào trở thành người chiến sĩ kiên cường, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy vì Tổ quốc.

Tháng 3 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn.

Đêm ngày 13 tháng 3, bầu trời Tây Bắc chìm trong tiếng đại bác rung chuyển núi rừng. Mục tiêu đầu tiên của quân ta là cứ điểm Him Lam – một pháo đài được địch xây dựng vô cùng kiên cố.

Dưới màn đêm đặc quánh khói súng, những người lính lao lên giữa làn đạn dày đặc như mưa. Đất đá tung mù mịt. Tiếng pháo nổ dội vào vách núi. Tiếng hò xung phong hòa lẫn tiếng súng máy gầm thét tạo nên một khung cảnh khốc liệt đến nghẹt thở.

Phan Đình Giót cùng đồng đội tiến công vào cứ điểm.

Bất ngờ, từ một lỗ châu mai của địch, hỏa lực dữ dội phun ra như lưỡi lửa. Từng loạt đạn quét ngang đội hình khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Đợt xung phong bị chặn lại. Đồng đội phía sau không thể tiến lên.

Giữa thời khắc cam go ấy, Phan Đình Giót đã bị thương nhiều lần. Máu thấm đỏ áo, nhưng ông vẫn tiếp tục bò về phía trước.

Khoảng cách đến lỗ châu mai ngày càng gần.

Mười mét...

Năm mét...

Rồi chỉ còn vài bước nữa.

Ông ném lựu đạn nhưng hỏa điểm của địch vẫn hoạt động. Tiếng súng tiếp tục gầm lên dữ dội, đe dọa sinh mạng của biết bao đồng đội.

Nếu không phá được hỏa điểm này, cuộc tấn công sẽ gặp tổn thất rất lớn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người chiến sĩ trẻ đã đưa ra một quyết định khiến cả dân tộc nghẹn ngào suốt nhiều thế hệ.

Ông dồn chút sức lực cuối cùng, lao thẳng về phía lỗ châu mai.

Rồi lấy chính thân mình bịt kín họng súng địch.

Tiếng súng bỗng im bặt.

Con đường tiến công được mở ra.

Đồng đội ào lên như thác lũ.

Cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt.

Nhưng người chiến sĩ anh hùng ấy đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời mới ngoài ba mươi.

Mỗi lần hình dung về giây phút ấy, tôi không khỏi xúc động. Một con người bằng xương bằng thịt, cũng có gia đình, có những ước mơ rất đỗi bình thường, vậy mà sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để đồng đội được sống, để Tổ quốc được trường tồn.

Sự hy sinh của Phan Đình Giót không chỉ là một hành động anh hùng trong chiến tranh. Đó còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần đặt lợi ích dân tộc lên trên lợi ích cá nhân.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, đi trên những con đường rộng mở, học tập trong những ngôi trường khang trang, tôi càng thấm thía rằng tất cả không tự nhiên mà có. Đằng sau những mùa xuân bình yên của đất nước là máu xương của biết bao người như Phan Đình Giót.

Tôi tự hỏi, nếu không có những con người dám hy sinh như ông, liệu dân tộc Việt Nam có thể giành được độc lập? Liệu chúng ta có được cuộc sống thanh bình như hôm nay?

Có lẽ câu trả lời nằm trong chính những trang sử vàng của dân tộc.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở Phan Đình Giót không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là tinh thần sống vì người khác. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông không nghĩ đến bản thân mà nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội, đến tương lai của đất nước.

Đó là bài học lớn lao mà thế hệ trẻ hôm nay cần ghi nhớ.

Là một giáo viên tiểu học, hằng ngày được đồng hành cùng các em học sinh, tôi càng cảm nhận sâu sắc giá trị của những tấm gương anh hùng như Phan Đình Giót. Có thể các em học sinh ngày nay không phải đối mặt với bom đạn chiến tranh như thế hệ của Phan Đình Giót, nhưng các em vẫn có những "mặt trận" của riêng mình. Đó là mặt trận của tri thức, của lòng nhân ái, của tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó. Mỗi bài học được hoàn thành, mỗi việc tốt được thực hiện, mỗi lần biết giúp đỡ bạn bè hay lễ phép với ông bà, cha mẹ, thầy cô đều là những hành động nhỏ góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Tôi thường kể cho học sinh nghe những câu chuyện về các anh hùng dân tộc để các em hiểu rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Lòng yêu nước bắt đầu từ việc chăm chỉ học tập, giữ gìn truyền thống quê hương, biết yêu thương con người, sống trung thực và có trách nhiệm với bản thân. Khi các em biết trân trọng những gì mình đang có, biết cố gắng mỗi ngày để trở thành người có ích, đó cũng chính là cách các em thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì đất nước.

Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, bên cạnh những cơ hội học tập và phát triển, người trẻ cũng đối diện với nhiều cám dỗ và thách thức. Chính vì vậy, những tấm gương như Phan Đình Giót càng trở nên có ý nghĩa. Sự dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của ông là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, có khát vọng cống hiến và không ngừng nỗ lực vươn lên.

Tôi mong rằng những câu chuyện về Phan Đình Giót sẽ tiếp tục được lan tỏa trong nhà trường, trong gia đình và trong cộng đồng. Để mỗi người trẻ khi đọc về ông không chỉ cảm phục trước sự hy sinh anh dũng mà còn tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn và có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bởi lẽ, cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người anh hùng đã ngã xuống không chỉ là những nén hương tưởng nhớ, mà còn là việc tiếp tục gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp mà họ đã dùng cả cuộc đời để bảo vệ.

Tôi cũng mong rằng những câu chuyện về Phan Đình Giót và các anh hùng liệt sĩ sẽ không chỉ nằm trong sách giáo khoa hay những buổi lễ kỷ niệm. Những câu chuyện ấy cần được kể lại bằng tất cả sự trân trọng để thế hệ mai sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát lớn lao đến nhường nào.

Bảy mươi năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Điện Biên Phủ, nhưng hình ảnh Phan Đình Giót vẫn sáng ngời như một ngọn lửa bất diệt trong trái tim dân tộc.

Ngọn lửa ấy thắp lên lòng tự hào.

Ngọn lửa ấy nhắc nhở về sự hy sinh.

Ngọn lửa ấy trao cho thế hệ hôm nay trách nhiệm giữ gìn hòa bình và tiếp tục viết nên những trang sử vẻ vang cho Tổ quốc.

Và tôi tin rằng, chừng nào tên tuổi Phan Đình Giót còn được nhắc đến bằng lòng biết ơn và sự kính trọng, chừng đó người anh hùng năm xưa vẫn đang sống mãi trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Tác giả: Huỳnh Ngọc Ánh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đuốc sống giữa Điện Biên | Câu chuyện thời hoa lửa