Ngọn Đuốc Sống Giữa Rừng Trầm
Chuyện kể về khoảnh khắc anh hùng, lẫm liệt của người chiến sĩ biệt động Sài Gòn – Lê Văn Tám. Trong những ngày đầu kháng chiến chống Pháp tại Nam Bộ, anh đã tự biến mình thành một ngọn đuốc sống, lao thẳng vào kho đạn Thị Nghè của kẻ thù, phá tan nguồn tiếp tế của địch và thắp sáng rực rỡ tinh thần yêu nước của cả một thế hệ.
Mùa thu năm 1945, Sài Gòn sục sôi trong không khí kháng chiến. Tiếng súng gầm vang khắp các mặt trận, phố phường rực lửa. Giữa lòng thành phố bị chiếm đóng, có một cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng quắc tên là Lê Văn Tám. Hằng ngày, với chiếc hòm xiếc trên vai hoặc xấp báo trên tay, Tám lầm lũi đi qua các con phố, len lỏi vào những nơi đóng quân của giặc Pháp để bán hàng, nhưng thực chất là để thám thính tình hình cho các chú biệt động.
Mục tiêu lớn nhất lọt vào tầm mắt của Tám chính là kho đạn Thị Nghè – nơi thực dân Pháp tập kết hàng ngàn tấn bom đạn, dung môi và xăng dầu để chuẩn bị càn quét các vùng chiến khu của ta. Kho đạn được bảo vệ nghiêm ngặt bằng mấy lớp hàng rào kẽm gai, lính gác tuần tra liên tục ngày đêm cùng chó nghiệp vụ dữ dằn. Nhìn những họng súng đen ngóm và những thùng đạn chực chờ reo rắc chết chóc lên đồng bào mình, lồng ngực cậu thiếu niên mười bốn tuổi như thắt lại. Một kế hoạch táo bạo và quả cảm được nhen nhóm trong đầu Tám.
Đêm ngày 17 tháng 10 năm 1945, trời tối đen như mực. Lợi dụng lúc đổi ca gác và sự chủ quan của kẻ thù, Tám áp sát hàng rào. Trên người anh lúc này không có súng đạn gươm đao, chỉ có một chai dầu xăng đại và một hộp quẹt diêm được giấu kỹ trong túi áo bọc vải tẩm dầu.
Khéo léo như một con mèo hoang, Tám lách qua những mắt lưới kẽm gai nhọn hoắt, bò rạp mình trên nền đất lạnh, hướng thẳng về phía những thùng dầu cỡ lớn nằm sát kho đạn. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài bước chân, một ánh đèn pha quét qua. Tiếng giày đinh dồn dập, tiếng chó sủa vang lên dữ dội. Biển người bủa vây, không còn đường lui nữa!
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lê Văn Tám không hề run sợ. Anh đứng thẳng dậy, nụ cười bình thản nở trên môi. Anh dốc cạn chai xăng lên người mình, rồi bật lửa.
Xòe!
Ngọn lửa bùng lên hung dữ, ôm trọn lấy thân hình gầy guộc của người chiến sĩ trẻ. Biến thành một "ngọn đuốc sống" rực lửa giữa đêm đen, Lê Văn Tám dồn hết sức bình sinh, lao thẳng như một mũi tên vào khu vực chứa những thùng dầu và kho đạn cát-xét.
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
Tiếng hét vang dội của anh xé toạc màn đêm, lấn át cả tiếng còi báo động của kẻ thù.
Oành! Oành! Đùng!
Một chuỗi tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển cả vùng Thị Nghè, lan tận sang trung tâm Sài Gòn. Kho đạn bốc cháy dữ dội, lửa bốc cao hàng chục mét, khí thế ngút trời. Cả kho tàng quân sự khổng lồ của địch phút chốc biến thành tro bụi dưới sức nóng của ngọn lửa yêu nước.
Lê Văn Tám đã ngã xuống ở tuổi mười bốn, nhưng ngọn lửa từ thân xác anh đã châm ngòi cho một làn sóng đấu tranh mạnh mẽ khắp Nam Bộ. Anh ra đi, không để lại một tấm ảnh, một kỷ vật, nhưng hình ảnh "ngọn đuốc sống" hiên ngang giữa đất trời Sài Gòn năm ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của thời hoa lửa – một minh chứng kiêu hùng rằng không một vũ khí tân tiến nào có thể khuất phục được ý chí của một dân tộc khát khao tự do.



