“Ngọn Đuốc Sống Trên Đỉnh Pha Đin” – Câu chuyện về Anh hùng LLVT Tô Vĩnh Diện p1
Giữa núi rừng Tây Bắc hun hút gió, con đèo Pha Đin vẫn nằm đó như một chứng nhân câm lặng của lịch sử. Mỗi mùa mây phủ, người ta lại nhớ đến một người lính trẻ đã lấy chính thân mình chèn bánh pháo giữa đêm mưa bom bão đạn. Không tượng đài nào lớn hơn lòng dân. Không ngọn lửa nào sáng hơn ngọn lửa của lòng yêu nước. Có người từng viết: “Có cái chết hóa thành bất tử Có con người như chân lý sinh ra.” Câu thơ ấy như dành riêng cho Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã hóa thân mình thành một “ngọn đuốc
Tuổi trẻ và tiếng gọi non sông
Sinh ra trên mảnh đất nắng gió Thanh Hóa, tuổi thơ của Tô Vĩnh Diện gắn liền với những mùa đói nghèo dưới ách thực dân phong kiến. Người dân quê ông quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” nhưng vẫn không đủ ăn. Những trận càn của giặc, những tiếng khóc giữa làng quê bị đốt phá đã hun đúc trong lòng chàng trai trẻ một ý chí căm thù giặc sâu sắc.
Năm 1949, ông gia nhập quân đội. Từ một anh nông dân chân đất, ông trở thành chiến sĩ pháo binh của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đó là thời kỳ cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn cam go nhất. Mỗi người lính hiểu rằng: muốn giành độc lập, phải đổi bằng máu.
Cuối năm 1953, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ kéo pháo vào Điện Biên. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt núi cao, vực sâu bằng sức người. Không xe cơ giới, không máy móc hiện đại, chỉ có dây chão, vai trần và ý chí thép.
Câu chuyện hoa lửa
Đêm Tây Bắc lạnh buốt. Mưa phùn quất vào mặt rát như roi. Con đường kéo pháo quanh co bên vực thẳm chỉ cần sơ sẩy là cả người lẫn pháo sẽ tan xác dưới đáy sâu.
Trong màn đêm ấy, khẩu pháo nặng hàng tấn bất ngờ trượt dốc.
Tiếng hô thất thanh vang lên giữa núi rừng:
“Pháo tuột rồi!”
Sợi dây kéo căng như muốn đứt. Những chiến sĩ ghì vai xuống đất nhưng không thể cản nổi sức nặng khủng khiếp đang lao đi. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, toàn bộ trận địa sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Bao công sức, máu và nước mắt suốt nhiều ngày đêm sẽ đổ xuống vực sâu cùng khẩu pháo ấy.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tô Vĩnh Diện lao thẳng vào bánh pháo.
Ông dùng thân mình làm vật chèn.
Một tiếng rầm dữ dội xé toạc màn đêm.
Khẩu pháo dừng lại.
Người chiến sĩ trẻ nằm bất động dưới bánh pháo lạnh ngắt.
Đồng đội chạy đến thì ông đã hy sinh.
Không ai biết trong giây phút cuối cùng ấy ông nghĩ gì. Có thể là về quê nhà Thanh Hóa xa xôi. Có thể là về ngày đất nước hòa bình. Nhưng chắc chắn một điều: ông hiểu rất rõ cái giá của sự hy sinh ấy.
Máu của ông đã giữ lại khẩu pháo cho chiến dịch Điện Biên Phủ.


