Ngọn gió qua năm tháng
Chiều xuống, gió thổi qua cánh đồng rộng.
Anh đứng lặng, cảm nhận từng cơn gió lướt qua.
Ngày xưa, cũng chính cơn gió này đã mang theo khói lửa chiến tranh.
Nó thổi qua những mái nhà cháy dở, qua những cánh đồng bỏ hoang.
Giờ đây, gió vẫn thổi, nhưng mang theo mùi lúa chín.
Không còn mùi khói, không còn mùi thuốc súng.
Anh nhắm mắt, để gió chạm vào khuôn mặt đã in dấu thời gian.
Có những thứ thay đổi, có những thứ không.
Gió vẫn là gió, nhưng cảm nhận đã khác.
Anh nhớ những ngày đứng giữa chiến trường,
gió thổi mạnh đến mức tưởng như cuốn đi tất cả.
Nhưng chính trong cơn gió ấy, anh đã học cách đứng vững.
Hôm nay, gió nhẹ hơn, hiền hơn.
Nhưng vẫn đủ để nhắc anh nhớ về những gì đã qua.
Ngọn gió không mang ký ức,
nhưng con người thì có.
Và mỗi lần gió thổi,
anh lại thấy mình trở về một thời đã xa.



