"Ngọn lửa bất tử" – Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu
"Ngọn lửa bất tử" – Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu
1. Người con gái vùng đất đỏ
Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đất Đỏ (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Chỉ mới 14 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn mải mê với những trò chơi tuổi thơ, chị đã đứng vào hàng ngũ của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Chị nổi tiếng với những trận đánh táo bạo, dùng lựu đạn tiêu diệt bọn ác ôn ngay giữa chợ, khiến kẻ thù vừa khiếp sợ, vừa điên cuồng săn lùng.
2. Khí tiết trong lao tù
Năm 1950, chị Sáu sa vào tay giặc. Suốt gần hai năm bị giam cầm qua các nhà tù Chí Hòa, Bà Rịa rồi ra đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man nhưng không thể khuất phục được ý chí của người con gái trẻ.
Trước tòa án binh, khi bị tuyên án tử hình, chị đã thét vào mặt kẻ thù:
"Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!"
3. Phút giây hóa thân vào bất tử
Sáng ngày 23/01/1952, tại bãi cát Hàng Dương, khi viên cha đạo bảo chị hãy quỳ xuống để rửa tội, chị đã thẳng thắn từ chối: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là người có tội".
Khi bọn đao phủ định bịt mắt, chị gạt phắt đi và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Chị hiên ngang hát bài Tiến quân ca giữa tiếng sóng biển Côn Đảo cho đến khi loạt đạn cuối cùng vang lên. Chị ngã xuống khi tuổi đời chưa đầy 20, trên mái tóc vẫn còn cài đóa hoa lê-ki-ma trắng ngần.
Cảm nhận của học sinh THPT
"Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường trong thời bình, câu chuyện về chị Võ Thị Sáu đối với em không chỉ là một trang sử cũ, mà là một ngọn lửa rực cháy về lý tưởng sống.
Ở tuổi 17, chúng em đôi khi còn loay hoay với những áp lực thi cử, những lựa chọn cá nhân, thì cũng ở lứa tuổi ấy, chị Sáu đã mang trong mình trọng trách của cả một dân tộc. Hình ảnh chị hiên ngang trước họng súng quân thù, đôi mắt sáng rực nhìn về phía quê hương đã để lại trong em một sự xúc động nghẹn ngào xen lẫn lòng khâm phục vô hạn.
Em tự hỏi: 'Điều gì đã tạo nên một ý chí sắt đá đến thế?' Có lẽ, đó chính là tình yêu quê hương đất nước đã thấm sâu vào máu thịt. Chị ngã xuống để chúng em hôm nay được cắp sách đến trường trong yên bình, để những đóa hoa lê-ki-ma mãi mãi khoe sắc trên vùng đất tự do.
Từ tấm gương của chị, em hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay không nhất thiết phải cầm súng mới là yêu nước. Yêu nước chính là nỗ lực học tập, là sống có trách nhiệm và giữ vững bản sắc dân tộc trong thời đại hội nhập. Chị Sáu đã sống một thanh xuân rực rỡ nhất, và chúng em nguyện sẽ tiếp nối ngọn lửa ấy để viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam bằng trí tuệ và trái tim của mình."


