Khác

NGỌN LỬA BẤT TỬ MANG TÊN PHẠM NGỌC ĐA

NGỌN LỬA BẤT TỬ MANG TÊN PHẠM NGỌC ĐA

Hải Phòng09/03/2026Lương Văn Tới (Đoàn xã Vĩnh Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những con người tuổi đời còn rất trẻ nhưng khí phách lại lớn lao đến mức khiến cả thời gian cũng phải lặng mình tưởng nhớ. Anh hùng Phạm Ngọc Đa là một trong những tấm gương như thế – một thiếu niên của quê hương Hải Phòng đã sống ngắn ngủi mà rực sáng, để lại cho các thế hệ mai sau bài học thiêng liêng về lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên trung. Những thông tin cơ bản về thân thế, quê quán và quá trình trưởng thành của anh được ghi lại trong tư liệu người dùng cung cấp.

Phạm Ngọc Đa sinh năm 1938 tại thôn Phác Xuyên, xã Bạch Đằng, huyện Tiên Lãng, tỉnh Kiến An, nay thuộc thành phố Hải Phòng. Anh lớn lên trong một gia đình lao động nghèo; cha mất sớm, mẹ làm thuê nuôi hai chị em. Cuộc sống cơ cực giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa đã hun đúc trong cậu bé ấy một nghị lực phi thường. Mẹ mất khi Đa còn nhỏ, để lại hai chị em nương tựa vào nhau. Từ đó, Đa phải đi chăn trâu, cắt cỏ, mò cua bắt ốc để mưu sinh. Cuộc đời tuổi thơ của anh không có nhiều niềm vui, nhưng chính trong gian khó ấy đã hình thành một tâm hồn sớm biết thương quê hương, thương con người và khát khao được đứng trong hàng ngũ cách mạng.

Dù không được học hành đầy đủ, Phạm Ngọc Đa vẫn sớm giác ngộ cách mạng. Nhìn các bạn cùng trang lứa tham gia Đội thiếu nhi cứu quốc, cậu bé chăn trâu năm nào luôn nuôi một ước mong giản dị mà cháy bỏng: được góp sức mình cho kháng chiến. Năm 12 tuổi, Đa được kết nạp vào Đội thiếu nhi, tích cực tham gia mít tinh, cổ động và sau đó được chọn vào tổ quân báo của du kích xã. Những đêm tối giữa vùng địch tạm chiếm, em cùng đồng đội quấy rối đồn giặc, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát, góp phần hỗ trợ lực lượng cách mạng. Đến năm 15 tuổi, Phạm Ngọc Đa đã trở thành đội viên du kích xã, trực tiếp tham gia chiến đấu như một chiến sĩ thực thụ. Ở tuổi mà nhiều thiếu niên hôm nay còn đang vô tư đến lớp, anh đã chọn cho mình con đường dấn thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Tháng 8 năm 1953, thực dân Pháp mở cuộc càn quét lớn vào toàn huyện Tiên Lãng. Giữa cuộc chiến đấu vô cùng chênh lệch về lực lượng và vũ khí ấy, quân và dân địa phương vẫn kiên cường bám đất, bám làng, quyết tâm đánh trả kẻ thù. Trong khí thế chung của cuộc kháng chiến, Phạm Ngọc Đa đã góp một phần tuổi trẻ và máu xương của mình vào chiến công chung của quê hương. Ngày 30/8/1953, làng Phác Xuyên chìm trong lửa đạn. Du kích chiến đấu đến những viên đạn cuối cùng rồi rút vào hầm bí mật. Không may, vị trí hầm nơi Đa ẩn náu bị lộ. Anh cùng bốn du kích khác bị giặc bắt. Chúng tra tấn dã man, ép anh chỉ nơi cất giấu những hầm bí mật khác, nhưng người thiếu niên ấy vẫn một mực không khai.

Trong giờ phút đau đớn tột cùng, Phạm Ngọc Đa vẫn chỉ nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến cán bộ, nghĩ đến cách mạng. Anh cất tiếng nói đầy khí phách để đồng đội yên tâm rằng mình tuyệt đối không phản bội: “Hầm bí mật để giấu cán bộ chứ không để chỉ cho chúng mày. Dù giết tao cũng vậy thôi.” Câu nói ấy không chỉ là lời thách thức quân thù, mà còn là lời thề son sắt của một người chiến sĩ trẻ đối với Đảng, với quê hương, với nhân dân. Giặc có thể hành hạ thân xác anh, nhưng không thể khuất phục được ý chí của anh. Trong sự tàn bạo của kẻ thù, phẩm chất anh hùng của Phạm Ngọc Đa càng hiện lên sáng ngời, khiến cả những trang sử bi tráng nhất cũng phải khắc ghi tên anh bằng tất cả niềm trân trọng và biết ơn.

Sự hy sinh anh dũng của Phạm Ngọc Đa đã làm kẻ thù khiếp sợ, đồng thời thắp lên ngọn lửa yêu nước trong trái tim biết bao người dân cả nước. Anh được công nhận là liệt sĩ; đến năm 1997, được truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Phần thưởng ấy là sự ghi nhận xứng đáng của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với một người con ưu tú của quê hương Hải Phòng – người đã lấy tuổi xuân của mình viết nên một thiên anh hùng ca bất diệt.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi thanh niên được học tập, lao động và cống hiến trong điều kiện tốt đẹp hơn, câu chuyện về Anh hùng Phạm Ngọc Đa vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện về một sự hy sinh, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của tuổi trẻ trước Tổ quốc. Sống trong thời bình, mỗi đoàn viên, thanh niên có thể không phải đối diện với đạn bom, nhưng vẫn cần nuôi dưỡng trong mình tinh thần dũng cảm, bản lĩnh, trung thực, ý thức phụng sự cộng đồng và khát vọng dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.

Ngọn lửa của Phạm Ngọc Đa đã bùng lên giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhưng ánh sáng của ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn âm thầm soi đường cho các thế hệ trẻ hôm nay biết sống đẹp hơn, có ích hơn, trách nhiệm hơn. Và đó chính là cách để mỗi chúng ta tiếp nối xứng đáng những “câu chuyện thời hoa lửa” của dân tộc Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn