NGỌN LỬA BỀN BỈ TỪ MẸ PHAN THỊ TÁM
NGỌN LỬA BỀN BỈ TỪ MẸ PHAN THỊ TÁM
Là một đoàn viên thanh niên lớn lên trong thời bình, tôi luôn tự hỏi điều gì đã làm nên sự đổi thay của quê hương hôm nay? Câu trả lời đến với tôi khi được tìm hiểu về cuộc đời và những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của Mẹ Phan Thị Tám, người phụ nữ bình dị của vùng đất Vĩnh Thuận Tây, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang cũ .
Mẹ Phan Thị Tám sinh năm 1916, là người phụ nữ hiền hòa, đôn hậu và chịu thương chịu khó. Cùng chồng là ông Lâm Văn Tân, mẹ một tay nuôi dưỡng và dạy dỗ mười người con khôn lớn giữa biết bao nhọc nhằn. Trong những năm tháng đế quốc Mỹ trút bom đạn xuống quê hương miền Nam, mẹ chẳng một lần nao núng. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nuôi chứa, bảo vệ cán bộ cách mạng; mẹ vận động bà con góp gạo, góp khoai, tiếp tế lương thực cho bộ đội ăn no đánh thắng.
Xúc động nhất với tôi là tinh thần kiên trung của các con mẹ. Mang trong mình truyền thống yêu nước, họ tình nguyện lên đường, chiến đấu không sợ hiểm nguy. Hai người con của mẹ đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ:
Liệt sĩ Lâm Hồng Dân – sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1964, Đại đội phó Tiểu đoàn 309, Trung đoàn 1. Anh hy sinh ngày 09/3/1970 tại xã Hỏa Tiến, Vị Thanh. Thành tích của anh được Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhì.
Liệt sĩ Lâm Văn Sơn – sinh năm 1952, nhập ngũ năm 1970, Đại đội trưởng Tiểu đoàn 309, Trung đoàn 1. Anh hy sinh ngày 13/6/1974 tại xã Long Trị, Long Mỹ, trong trận đánh đồn Cái Cao. Chiến công của anh được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Ba.
Hai người con, hai cuộc đời dừng lại giữa tuổi xuân. Mỗi dòng tư liệu ấy như một nhát cắt vào trái tim tôi – người trẻ của thời bình. Nhưng với mẹ, nỗi đau mất con không làm mẹ chùn bước. Mẹ vẫn lặng lẽ cống hiến cho cách mạng bằng tất cả tình yêu thương và ý chí bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam.
Sự hy sinh của mẹ và gia đình đã được Tổ quốc ghi nhận. Ngày 01/12/2015, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – sự tri ân thiêng liêng dành cho người mẹ đã hiến dâng hai người con cho độc lập dân tộc.
Là một đoàn viên hôm nay, khi viết nên câu chuyện này, tôi cảm thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Cuộc đời mẹ Phan Thị Tám là minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước, cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của cả một thế hệ.
Tôi hiểu rằng, thế hệ trẻ chúng tôi phải sống xứng đáng hơn: học tập, rèn luyện, cống hiến, giữ vững lý tưởng và góp sức xây dựng quê hương Hậu Giang giàu đẹp. Bởi lẽ, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người, trong đó có mẹ Tám và hai người con anh hùng của mẹ.
Câu chuyện thời hoa lửa về mẹ sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, để mỗi đoàn viên như tôi biết trân trọng quá khứ, sống đẹp cho hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.


