Bài viết

Ngọn lửa bên dòng sông Công

Câu chuyện kể về những ngày tháng gian khổ nhưng đầy nhiệt huyết của đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ thông tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí qua khu vực gần sông Công. Trong những năm tháng bom đạn ác liệt, cô Trần Thị Lý cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trong bóng tối. Có lần, sau một trận bom lớn, cây cầu tạm bị phá hỏng, cả đội đã cùng nhau dùng tre, gỗ và sức người để dựng lại cầu ngay trong đêm, giúp đoàn xe kịp thời tiếp tục hành trình. Câu c

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước của biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Ở vùng trung du Bắc Bộ, bên dòng sông Công hiền hòa, đã từng có những con người lặng lẽ góp sức mình để giữ cho những chuyến xe ra tiền tuyến được thông suốt. Câu chuyện “Ngọn lửa bên dòng sông Công” được ghi lại theo lời kể của cựu thanh niên xung phong Trần Thị Lý – một nhân chứng lịch sử đã từng trực tiếp tham gia bảo vệ tuyến đường vận chuyển trong những năm tháng bom đạn ác liệt.

Năm ấy, khi mới tròn mười tám tuổi, cô Lý cùng nhiều thanh niên trong vùng tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của họ là bảo đảm tuyến đường vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho các đoàn xe đi qua khu vực gần sông Công. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi đây là nơi thường xuyên bị đánh phá.

Ngày cũng như đêm, khi tiếng máy bay xuất hiện từ xa, cả đội nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi tiếng động vừa lắng xuống, họ lại lập tức quay trở lại con đường vừa bị tàn phá để san lấp những hố bom, dọn đất đá, dựng lại cọc tiêu dẫn đường. Có những đêm tối mịt, chỉ ánh đèn pin nhỏ và ánh sao trời soi lối, họ vẫn kiên trì làm việc để kịp cho đoàn xe đi qua trước khi trời sáng.

Một kỷ niệm mà cô Lý nhớ mãi là trận bom dữ dội vào một buổi chiều mùa hè. Sau khi bom ngừng rơi, cây cầu tạm bắc qua một nhánh sông nhỏ gần sông Công đã bị hư hỏng nặng. Trong khi đó, một đoàn xe chở hàng đang trên đường tới. Nếu cây cầu không được sửa kịp thời, cả đoàn xe sẽ phải dừng lại, ảnh hưởng đến nhiệm vụ ở tiền tuyến.

Không chần chừ, cả đội thanh niên xung phong nhanh chóng bàn nhau tìm tre, gỗ trong rừng gần đó. Dưới ánh đuốc bập bùng và ánh trăng mờ, họ cùng nhau khiêng từng cây tre, từng tấm ván, buộc chặt bằng dây thép và dây rừng. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bàn tay trầy xước, nhưng không ai nản lòng. Ai cũng hiểu rằng từng phút, từng giờ đều rất quý giá.

Đến gần nửa đêm, cây cầu tạm thời cũng được dựng lại. Khi đoàn xe đầu tiên từ từ lăn bánh qua cầu an toàn, cả đội nhìn nhau mỉm cười trong niềm vui lặng lẽ. Với họ, đó không chỉ là một cây cầu được sửa xong, mà còn là con đường tiếp nối niềm tin và hy vọng gửi ra tiền tuyến.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc lại những ngày tháng ấy, cô Trần Thị Lý vẫn xúc động. Những con đường năm xưa giờ đã rộng rãi và yên bình, nhưng ký ức về những đêm trắng bên dòng sông Công, về tình đồng đội và tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ vẫn luôn cháy sáng như một ngọn lửa trong tim.

Câu chuyện “Ngọn lửa bên dòng sông Công” là lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được xây dựng từ biết bao nỗ lực và sự cống hiến thầm lặng của thế hệ đi trước. Tinh thần dũng cảm, đoàn kết và lòng yêu nước của họ sẽ mãi là nguồn cảm hứng để các thế hệ trẻ hôm nay trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm và tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn