Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa bên dòng sông Kỳ Thượng

Trong những năm chiến tranh ác liệt, một tiểu đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng qua con sông lớn. Trong một đêm mưa lũ, cầu tạm bị cuốn trôi, hàng hóa và thương binh mắc kẹt giữa dòng nước xiết. Anh Lực và chị Hạnh đã cùng người dân tìm cách cứu người, giữ hàng, bảo vệ tuyến đường huyết mạch. Một sự hy sinh thầm lặng đã trở thành ký ức không thể quên của “thời hoa lửa”.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy đến rất sớm. Dòng sông Kỳ Thượng vốn hiền hòa bỗng trở nên dữ dội, nước cuộn xoáy như muốn nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Tiểu đội 3 được giao nhiệm vụ giữ tuyến vận chuyển qua sông – con đường duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Trong tiểu đội, anh Trần Văn Lực là người trẻ nhất, nhưng luôn xung phong nhận việc nặng. Chị Nguyễn Thị Hạnh – y tá dân quân – thường xuyên có mặt để chăm sóc thương binh và hỗ trợ vận chuyển.

Đêm hôm đó, mưa xối xả không ngừng. Cầu gỗ tạm bắc qua sông rung lên từng đợt. Ông Lâm chạy vội đến báo:

“Không ổn rồi! Nước lên nhanh quá, cầu sắp gãy!”

Chưa kịp rút lực lượng, một tiếng rắc lớn vang lên. Cây cầu bị dòng nước lũ cuốn phăng. Hai xe hàng cùng ba thương binh bị mắc kẹt giữa bờ bên kia.

Anh Lực không chần chừ, hét lớn:
“Phải cứu người trước!”

Chị Hạnh lập tức mang theo túi thuốc, cùng một dây thừng dài. Trong khi đó, ông Lâm cùng dân làng chặt tre, làm bè tạm.

Dòng nước lạnh buốt, xiết mạnh. Anh Lực buộc dây thừng vào người, bơi qua dòng nước dữ. Từng đợt sóng đánh vào vai, có lúc tưởng chừng bị cuốn đi, nhưng anh vẫn cố bám trụ.

“Cố lên anh Lực!” – tiếng chị Hạnh vang lên từ bờ bên kia.

Sau gần 10 phút vật lộn, anh đã bơi đến được chỗ thương binh. Anh lần lượt buộc dây an toàn cho từng người.

Nhưng khi kéo người thứ hai về, dây thừng bất ngờ bị mắc vào một khúc gỗ lớn. Nước lũ dâng cao, dòng chảy mạnh hơn.

Không chần chừ, chị Hạnh lao xuống nước, dùng dao cắt bỏ phần dây mắc kẹt. Nước lạnh buốt làm chị run lên, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Ông Lâm đứng trên bờ hét lớn:
“Cẩn thận! Nguy hiểm lắm!”

Nhưng lúc ấy, không ai còn nghĩ đến bản thân mình.

Sau gần một giờ vật lộn, toàn bộ thương binh và hàng hóa đã được đưa về bờ an toàn. Tuy nhiên, anh Lực kiệt sức, ngã quỵ ngay trên bãi đất ướt.

Chị Hạnh chạy đến, nắm chặt tay anh:
“Anh làm được rồi… tất cả đều an toàn rồi.”

Anh chỉ khẽ cười, đôi mắt nhắm lại trong mưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn