Bài viết

NGỌN LỬA ĐỐC BINH KIỀU

Tây Ninh17/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Nguyễn Tấn Kiều qua đời.

Thời gian đã làm thay đổi Đồng Tháp Mười.

Những con đường mới xuất hiện.

Những ngôi trường mới được xây dựng.

Những vùng đất từng hoang sơ nay trở nên trù phú.

Nhưng tên Nguyễn Tấn Kiều vẫn còn.

Ông còn trong Gò Tháp.

Còn trong đền thờ.

Còn trong những ngày lễ tưởng niệm.

Còn trong tên xã Đốc Binh Kiều.

Còn trong những câu chuyện lịch sử.

Và còn trong ký ức của nhân dân.

Năm 2026, Đền thờ Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều được khánh thành tại Khu di tích Quốc gia đặc biệt Gò Tháp, tiếp tục tạo thêm một không gian để tưởng niệm, giáo dục truyền thống yêu nước và đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.

Nhưng điều quan trọng nhất không nằm ở một công trình.

Điều quan trọng nhất là câu chuyện về con người.

Nguyễn Tấn Kiều đã sống trong một thời đại mà quê hương cần những người đứng lên.

Ông đã đứng lên.

Ông đã cùng Võ Duy Dương và nghĩa quân xây dựng căn cứ Gò Tháp.

Ông đã gắn bó với nhân dân.

Ông đã giữ vị trí của mình trong những thời khắc khó khăn.

Và cuối cùng, ông đã hy sinh.

Có thể ông không biết rằng hơn một thế kỷ sau, tên mình vẫn được gọi.

Có thể ông không biết rằng những đứa trẻ hôm nay sẽ học về ông.

Có thể ông không biết rằng vùng đất mình từng chiến đấu sẽ trở thành một vùng quê bình yên.

Nhưng chính sự bình yên ấy là câu trả lời đẹp nhất cho những hy sinh của thế hệ ông.

Ngày hôm nay, khi đứng trước đền thờ Đốc binh Kiều, chúng ta không chỉ nhìn về quá khứ.

Chúng ta còn nhìn về trách nhiệm của hiện tại.

Biết ơn những người đi trước.

Giữ gìn di sản quê hương.

Học tập lịch sử.

Sống có trách nhiệm.

Và góp phần xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.

Bởi một người anh hùng không thực sự mất đi khi trái tim họ ngừng đập.

Họ tiếp tục sống trong những giá trị mà họ để lại.

Nguyễn Tấn Kiều đã để lại một ngọn lửa.

Ngọn lửa ấy không còn là ngọn lửa của chiến trận.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.

Của nghĩa tình với đồng bào.

Của tinh thần trách nhiệm.

Của ý chí không khuất phục.

Và của đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.

Ngọn lửa ấy đã được truyền qua hơn một thế kỷ.

Và hôm nay, đến lượt thế hệ chúng ta giữ cho ngọn lửa ấy tiếp tục sáng.

Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều – một cái tên của lịch sử, một ký ức của Gò Tháp, và một ngọn lửa không tắt trong lòng quê hương Đồng Tháp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn