Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa giữa đại dương - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Danh Thành Trung (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” không chỉ cháy lên trên rừng núi hay bầu trời, mà còn bùng sáng giữa mênh mông biển cả. Với Bác Nguyễn Danh Kỷ, ký ức sâu đậm nhất là câu chuyện về “ngọn lửa giữa đại dương”.

Ngày ấy, bác Kỷ là một chiến sĩ làm nhiệm vụ trên một con tàu nhỏ. Biển đêm tĩnh lặng nhưng luôn ẩn chứa hiểm nguy. Con tàu của bác lặng lẽ rẽ sóng, mang theo nhiệm vụ tiếp tế cho một hòn đảo tiền tiêu.

Đêm hôm đó, biển động nhẹ. Sóng không lớn, nhưng trời tối như mực, chỉ có ánh sao le lói trên cao. Tất cả phải giữ im lặng, không được bật đèn để tránh bị phát hiện.

Khi tàu đang tiến gần đảo, bất ngờ một loạt pháo sáng từ phía xa bắn lên, xé toạc màn đêm. Ngay sau đó là tiếng súng nổ dồn dập. Tàu đã bị lộ.

Trong tình huống nguy cấp, thuyền trưởng ra lệnh tắt máy, thả trôi theo sóng để tránh sự truy đuổi. Nhưng nếu không có tín hiệu, lực lượng trên đảo sẽ không biết để ra đón.

Giữa lúc căng thẳng ấy, một đồng đội của bác – anh Hải – đề nghị: “Phải có tín hiệu cho đảo, nếu không chuyến hàng này coi như thất bại.”

Mọi người đều hiểu, nếu phát tín hiệu, tàu sẽ càng dễ bị phát hiện. Nhưng không còn cách nào khác.

Anh Hải nhanh chóng chuẩn bị một bó đuốc. Khi ngọn lửa bùng lên, ánh sáng cam rực rỡ giữa biển đêm, như một vì sao lạc xuống mặt nước. Anh đứng ở mũi tàu, giơ cao bó đuốc, quay về phía đảo.

Trong khoảnh khắc ấy, cả con tàu như nín thở. Ngọn lửa vừa là hy vọng, vừa là hiểm nguy.

Chỉ ít phút sau, từ phía đảo, một ánh sáng khác đáp lại – tín hiệu đã được nhận. Nhưng cùng lúc đó, phía đối phương cũng phát hiện ra. Đạn bắt đầu bắn tới, xé nước biển tung lên trắng xóa.

Giữa làn đạn, anh Hải vẫn giữ chặt bó đuốc, không hề lùi bước. Ngọn lửa chập chờn theo gió biển, nhưng không tắt. Cho đến khi tàu áp sát đảo, anh mới buông tay, để bó đuốc rơi xuống biển.

Chuyến hàng được chuyển giao an toàn. Nhưng anh Hải đã bị thương trong lúc giữ lửa. May mắn, anh được cứu chữa kịp thời.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, Bác Nguyễn Danh Kỷ vẫn không quên hình ảnh ngọn lửa ấy. Bác nói, giữa biển đêm mênh mông, ngọn lửa nhỏ bé ấy không chỉ là tín hiệu, mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng dũng cảm.

“Ngọn lửa giữa đại dương” không chỉ soi đường cho một con tàu, mà còn thắp sáng niềm tin của những con người trong “thời hoa lửa” – rằng dù trong hoàn cảnh nào, ánh sáng của lòng người vẫn luôn cháy mãi, không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn