Ngọn lửa giữa rừng đêm
Câu chuyện kể về bếp lửa nhỏ giữa rừng đêm, nơi những người lính quây quần bên nhau sau những ngày hành quân gian khổ
Cựu chiến binh Võ Văn An, sinh năm 1950, từng hành quân trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng trong những năm tháng sống giữa rừng sâu, người lính rất quý những đêm hiếm hoi được ngồi bên bếp lửa nhỏ cùng đồng đội.
Theo lời ông An, sau mỗi ngày hành quân dài, đơn vị thường tìm nơi kín đáo để nghỉ chân. Mọi người chỉ dám nhóm một bếp lửa rất nhỏ vì sợ máy bay địch phát hiện. Bếp được che bằng lá cây, xung quanh phủ đất để khói không bay lên quá cao.
Ông nhớ nhất một đêm cuối năm 1971. Hôm đó trời rất lạnh, cả đơn vị vừa đi bộ suốt nhiều giờ qua rừng sâu và ai cũng mệt. Sau khi mắc võng và cất đồ, mọi người ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ để hong khô quần áo và nấu cơm.
Bữa ăn chỉ có cơm độn sắn, chút muối vừng và ít rau rừng nhưng ai cũng thấy ngon. Một người lấy đàn ra hát, người khác kể chuyện quê nhà. Có người nhớ đến mẹ già, có người nhớ đến người yêu đang chờ ở quê.
Ông An kể rằng trong đơn vị có một người đồng đội tên Hùng rất hay kể chuyện. Mỗi lần ngồi bên bếp lửa, Hùng lại kể về làng quê ven sông của mình, về những buổi chiều thả diều và những mùa gặt lúa chín vàng. Nhờ những câu chuyện ấy mà mọi người vơi đi nỗi nhớ nhà.
Đêm hôm đó, Hùng còn lấy trong ba lô ra một ít kẹo lạc mà gia đình gửi từ lâu rồi chia cho cả đơn vị. Mỗi người chỉ được một miếng nhỏ nhưng ai cũng vui vì cảm thấy như có hương vị quê hương giữa rừng sâu.
Ít lâu sau, Hùng hy sinh trong một trận đánh lớn. Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại bếp lửa nhỏ năm ấy, ông An lại nhớ đến người đồng đội đã từng mang tiếng cười và sự ấm áp đến cho cả đơn vị.
Đối với ông An, ngọn lửa giữa rừng đêm không chỉ dùng để sưởi ấm mà còn là nơi giữ gìn tình đồng đội, niềm tin và hy vọng của những người lính giữa chiến tranh.



