NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Ông Vũ Văn Hùng trở về từ chiến tranh với thương tật nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan. Nhiều năm qua, ông thường xuyên trò chuyện với thanh niên về trách nhiệm công dân. Ông tin rằng ngọn lửa yêu nước không mất đi mà được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Ông Hùng thường nói với đoàn viên rằng mình không muốn các bạn trẻ nhớ về chiến tranh bằng sự sợ hãi.
Ông muốn các bạn nhớ về tinh thần của một thế hệ.
Đó là tinh thần dám nhận nhiệm vụ, dám hy sinh lợi ích cá nhân và luôn đặt đồng đội bên cạnh mình.
Sau chiến tranh, ông trở về với thương tật. Cuộc sống có những khó khăn nhưng ông luôn cố gắng lao động và chăm lo gia đình.
Khi con cái trưởng thành, ông dành nhiều thời gian tham gia hoạt động cộng đồng.
Mỗi lần được mời nói chuyện với thanh niên, ông đều chuẩn bị rất kỹ.
Ông kể những câu chuyện nhỏ về đồng đội, gia đình và cuộc sống sau chiến tranh.
Ông thường kết thúc bằng một lời nhắn:
“Thời của chúng tôi có cách cống hiến của thời chúng tôi. Thời của các cháu cũng có cách cống hiến riêng.”
Theo ông, yêu nước hôm nay có thể bắt đầu từ học tập, lao động, sáng tạo, giúp đỡ cộng đồng và sống có trách nhiệm.
Ngọn lửa của một thế hệ vì thế không mất đi.
Nó được trao lại.
Và thế hệ trẻ chính là những người tiếp tục giữ ngọn lửa ấy sáng lên trong cuộc sống hôm nay.



