Ngọn lửa không tắt (2)
Câu chuyện kể về một tổ nấu ăn trong chiến tranh luôn giữ bếp lửa đỏ để phục vụ bộ đội. Trong một lần bom đạn, người giữ bếp đã hy sinh nhưng ngọn lửa vẫn được giữ lại – trở thành biểu tượng của sự tiếp nối và ý chí không khuất phục.
Năm 1972, tại một trạm hậu cần trên tuyến đường Trường Sơn, anh Nguyễn Hữu Tâm cùng đồng đội làm nhiệm vụ nấu ăn cho các đơn vị hành quân qua đây.
Giữa rừng sâu, bếp lửa là nơi quan trọng nhất. Không chỉ để nấu ăn, mà còn là nguồn động viên tinh thần cho những người lính sau chặng đường dài.
Người phụ trách bếp chính là anh Lợi – một người lính ít nói nhưng luôn cẩn thận, chu đáo.
Anh thường nói:
“Còn bếp lửa là còn sức cho anh em đi tiếp.”
Một buổi chiều, khi cả tổ đang chuẩn bị cơm, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Bom trút xuống khu vực trạm.
Mọi người nhanh chóng tản ra trú ẩn.
Khi tiếng bom ngớt, anh Tâm chạy về phía bếp.
Khung cảnh tan hoang.
Nhưng điều khiến anh sững lại là:
Bếp lửa vẫn còn cháy.
Bên cạnh đó, anh Lợi đã nằm im…
Anh đã không kịp rời khỏi vị trí.
Ngọn lửa hôm ấy được đồng đội giữ lại, tiếp tục nấu bữa cơm cho đơn vị hành quân qua.
Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu.
Ngọn lửa ấy không chỉ là lửa nấu ăn.
Mà là ý chí, là sự tiếp nối, là tinh thần không bao giờ tắt.
Nhiều năm sau, anh Nguyễn Hữu Tâm kể lại:
“Chúng tôi giữ lửa… cũng là giữ lại hình ảnh của người đã ngã xuống.”



