Ngọn Lửa Không Tắt
Ngọn Lửa Không Tắt - Nguyễn Văn Minh
Ngọn Lửa Không Tắt
Mùa hè năm 1968, giữa những cánh đồng quê Quảng Trị, chàng thanh niên Nguyễn Văn Minh vừa tròn hai mươi tuổi đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Minh sinh ra trong một gia đình có ba anh em, cha là người từng tham gia kháng chiến chống Pháp. Ngày tiễn con, mẹ chỉ lặng lẽ đặt vào tay anh chiếc khăn tay màu nâu và dặn: “Con đi thì nhớ giữ mình, đất nước còn cần những người như con.”
Đơn vị của Minh đóng quân gần một ngôi làng nhỏ thường xuyên hứng chịu bom đạn. Công việc của anh là vận chuyển lương thực, thuốc men và dẫn đường cho bộ đội qua những khu rừng đầy hiểm nguy. Có những đêm, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, bom nổ làm mặt đất rung chuyển. Nhưng sau mỗi trận bom, Minh cùng đồng đội lại lao ra sửa đường, cứu thương và đưa hàng tiếp tế đến tiền tuyến.
Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa thuốc men qua một con đường bị đánh phá. Khi đoàn xe vừa đi được nửa chặng, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Bom nổ dữ dội. Một người đồng đội của Minh bị thương nặng. Không chút do dự, Minh quay lại, cõng bạn trên lưng và tìm cách đưa anh về nơi an toàn. Mưa hòa cùng máu trên vai áo, nhưng Minh vẫn bước tiếp.
Rạng sáng, khi đoàn xe hoàn thành nhiệm vụ, Minh ngồi bên bờ suối, lấy chiếc khăn tay mẹ đưa ngày nào lau bùn đất trên mặt. Anh nhìn về phía chân trời đang ửng đỏ và nghĩ đến ngày đất nước hòa bình.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Nguyễn Văn Minh trở về quê với mái tóc đã điểm bạc. Chiếc khăn tay năm xưa vẫn được anh giữ gìn cẩn thận. Với Minh, đó không chỉ là kỷ vật của mẹ, mà còn là biểu tượng của một thời tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.
Ngọn lửa của những năm tháng ấy, dù chiến tranh đã lùi xa, vẫn cháy mãi trong ký ức của người Việt Nam.



