Ngọn lửa không tắt
Câu chuyện kể về tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi họ sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ để giữ vững tuyến đường chi viện cho tiền tuyến.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi đó vừa tròn 19 tuổi, rời quê lên đường làm thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ thông suốt một đoạn đường trọng điểm – nơi ngày nào cũng bị bom đạn cày xới.
Có những đêm, máy bay địch quần thảo liên tục. Bom rơi, đất đá tung lên như mưa. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, chúng tôi lại lao ra đường, người cuốc đất, người lấp hố bom, người dẫn xe qua trọng điểm. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng: nếu đường tắc, tiền tuyến sẽ thiếu lương thực, vũ khí.
Tôi vẫn nhớ nhất là đêm hôm đó. Một quả bom nổ chậm nằm giữa đường. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe sáng mai sẽ không thể qua. Cô bạn cùng đội – Lê Thị Lan – đã xung phong tiến lên. Lan nhỏ người, nhưng gan dạ lạ thường. Cô cẩn thận tiếp cận quả bom trong ánh đèn pin yếu ớt.
Chúng tôi nín thở dõi theo. Chỉ một sơ suất nhỏ, tất cả có thể tan biến. Nhưng rồi, bằng sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, Lan đã vô hiệu hóa quả bom. Khi cô quay lại, cả đội vỡ òa. Không ai nói nên lời, chỉ biết siết chặt tay nhau.
Những năm tháng ấy, chúng tôi sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng chính trong “hoa lửa” ấy, tình đồng đội, lòng yêu nước và ý chí kiên cường lại cháy lên mãnh liệt nhất.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy như mình đang đứng giữa con đường năm ấy – nơi tuổi trẻ của chúng tôi đã bừng sáng như một ngọn lửa không bao giờ tắt.



