NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Trong một trạm quân y dã chiến giữa chiến tranh ác liệt, những người lính quân y ngày đêm cứu chữa thương binh không kể tên tuổi. Một chiến sĩ quân y trẻ đã hy sinh khi cố gắng bảo vệ thuốc men và bệnh nhân trong một trận oanh tạc. Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh “ngọn lửa cứu người” – biểu tượng của sự sống giữa chiến tranh.
Tôi là Lương Văn Khánh, từng công tác tại một trạm quân y dã chiến trong thời chiến. Ở nơi ấy, chúng tôi không có đủ thuốc men, không có đủ giường bệnh, nhưng có một thứ luôn không bao giờ thiếu — đó là ý chí cứu người.
Trạm quân y nằm sâu trong một khu rừng nhỏ, được ngụy trang bằng lá cây và lưới rừng. Ban ngày yên tĩnh, nhưng ban đêm luôn căng thẳng vì bom có thể dội xuống bất cứ lúc nào.
Trong số các đồng đội của tôi, Hoàng Văn An là người trẻ nhất. An ít nói, nhưng luôn là người đầu tiên có mặt khi có thương binh được đưa về.
Có lần tôi hỏi:
“Em có sợ không?”
An chỉ trả lời:
“Sợ chứ anh… nhưng còn người bị thương thì phải cứu đã.”
Đêm hôm đó, trạm quân y tiếp nhận một lượng lớn thương binh sau một trận đánh lớn. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng gọi nhau trong ánh đèn dầu mờ nhạt.
Chúng tôi làm việc không ngừng nghỉ.
Đến gần nửa đêm, máy bay địch bất ngờ quay lại.
Tiếng còi báo động vang lên.
Tất cả lập tức di chuyển bệnh nhân xuống hầm trú ẩn tạm.
Nhưng trong lúc hỗn loạn, kho thuốc phía sau bị trúng bom.
Lửa bùng lên.
“Thuốc men! Phải giữ lại thuốc!” An hét lớn.
Không chần chừ, cậu lao về phía kho đang cháy.
Tôi và vài người khác chạy theo:
“An! Quay lại!”
Nhưng cậu không dừng lại.
Giữa khói lửa mù mịt, An cố gắng kéo những thùng thuốc ra ngoài. Lửa bốc cao, hơi nóng hắt ra rát bỏng.
Cậu vừa ho vừa nói:
“Nếu mất thuốc… sẽ không cứu được ai nữa…”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên.
Kho thuốc sập một phần.
Chúng tôi chỉ kịp kéo An ra ngoài khi cậu đã kiệt sức.
Thuốc men được cứu được một phần, nhưng An bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, cậu chỉ nói một câu rất khẽ:
“Còn người… thì còn phải cứu…”
Đêm ấy, không ai nói gì thêm.
Chúng tôi đặt An nằm yên cạnh trạm quân y, nơi ánh đèn dầu vẫn le lói như một ngọn lửa nhỏ không tắt.
Sau này, mỗi khi có thương binh được cứu sống, chúng tôi lại nghĩ đến cậu.
Không phải như một người đã mất, mà như một ngọn lửa vẫn còn ở lại đâu đó trong bóng tối, tiếp tục soi đường cho những người sống.



