Ngọn lửa không tắt
êm hôm ấy, tôi nằm suy nghĩ rất lâu. Tôi chợt hiểu, “ngọn lửa không tắt” mà ông nói không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là niềm tin, là lý tưởng sống.
Tôi vẫn nhớ như in câu chuyện mà ông nội tôi đã kể vào một đêm mùa hè, khi ánh đèn dầu leo lét và tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Ông bảo, đó là câu chuyện của chính ông – một thời tuổi trẻ không thể nào quên, một thời mà ông gọi là “ngọn lửa không tắt”.
Ngày ấy, ông tôi mới mười chín tuổi, là một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông và đồng đội là mở đường, tải hàng, san lấp hố bom. Gian khổ là thế, nhưng trong lời kể của ông, tôi luôn cảm nhận được một điều gì đó rất đẹp – một thứ ánh sáng lấp lánh trong ký ức.
Ông kể, trong đội có một người bạn thân tên là Hùng. Hùng không cao lớn, cũng chẳng nói nhiều, nhưng lúc nào cũng xung phong đi đầu. Có lần, khi cả đội đang san đường trong đêm, bất ngờ máy bay địch ập đến. Bom nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt.
Khi tiếng bom vừa dứt, cả đội phát hiện một đoạn đường bị phá hỏng nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chi viện sáng mai sẽ không thể đi qua. Không ai bảo ai, tất cả lại lao vào làm việc.
Ông tôi nói, lúc đó ai cũng mệt rã rời, tay chân rớm máu, nhưng không ai dừng lại. Riêng Hùng thì vẫn lặng lẽ xúc từng xẻng đất, gánh từng gánh đá. Ánh mắt cậu sáng lên trong đêm, như có một ngọn lửa đang cháy.
Rồi bất ngờ, có người phát hiện một quả bom chưa nổ nằm ngay ven đường. Không khí bỗng chùng xuống. Ai cũng hiểu, nếu quả bom ấy phát nổ, tất cả sẽ gặp nguy hiểm.
Hùng bước lên. Cậu xin nhận nhiệm vụ xử lý bom.
Ông tôi kể, lúc đó ông đã giữ tay Hùng lại, nhưng Hùng chỉ cười:
“Phải có người làm thôi. Đường còn phải thông mà.”
Câu nói đơn giản ấy, theo ông, là điều mà ông không bao giờ quên.
Hùng tiến về phía quả bom, bóng cậu nhỏ dần trong màn đêm. Cả đội nín thở chờ đợi. Thời gian trôi qua nặng nề đến nghẹt thở.
Rồi… một tiếng nổ vang lên.
Sau đó, con đường được thông. Đoàn xe vẫn kịp lăn bánh ra tiền tuyến.
Nhưng Hùng… đã không trở về.
Khi kể đến đây, giọng ông tôi chùng xuống. Ông im lặng một lúc lâu rồi nói:
“Ngọn lửa trong Hùng không tắt. Nó cháy trong tất cả chúng tôi.”
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Ông trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng ấy, ánh mắt ông vẫn sáng lên như ngày nào.
Ông bảo tôi:
“Con biết không, ngọn lửa của tuổi trẻ, của lòng yêu nước, của tình đồng đội… nếu đã thắp lên rồi thì không bao giờ tắt. Nó sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.”
Đêm hôm ấy, tôi nằm suy nghĩ rất lâu. Tôi chợt hiểu, “ngọn lửa không tắt” mà ông nói không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là niềm tin, là lý tưởng sống.
Và tôi tin, ngọn lửa ấy vẫn đang cháy – trong mỗi chúng ta hôm nay.



