Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Không Tắt-Lương Trung

“Tôi vẫn nhớ như in cái mùa hè năm ấy, khi bom đạn dội xuống như mưa,” ông Nguyễn Văn Hòa chậm rãi kể, đôi mắt xa xăm như nhìn lại quá khứ. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến Trường Sơn. Đó là những ngày mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Hà Tĩnh11/04/2026ĐINH THỊ THÙY LINH (thôn Lương Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in cái mùa hè năm ấy, khi bom đạn dội xuống như mưa,” ông Nguyễn Văn Hòa chậm rãi kể, đôi mắt xa xăm như nhìn lại quá khứ.

Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến Trường Sơn. Đó là những ngày mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

“Mỗi lần máy bay gầm rú trên đầu, chúng tôi chỉ kịp lao xuống hầm. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Nhưng khi bom vừa dứt, tất cả lại bật dậy, tiếp tục công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.”

Ông kể về một đêm mưa rừng, khi đơn vị phải vận chuyển hàng qua một con suối đang dâng cao. Nước chảy xiết, lạnh buốt, nhưng không ai lùi bước. Trong ánh đèn pin le lói, từng người một bám dây, vượt qua dòng nước.

“Có những người đã không trở về sau đêm đó,” ông nghẹn giọng. “Nhưng chúng tôi hiểu, nếu mình dừng lại, thì tuyến đường sẽ tắc, và phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực.”

Điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là bom đạn, mà là tình đồng đội.

“Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có khi chỉ cần một câu nói động viên thôi cũng đủ để vượt qua cả ngày dài gian khổ.”

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể. Nhưng với ông, những ký ức ấy không chỉ là đau thương, mà còn là niềm tự hào.

“Chúng tôi đã sống những năm tháng mà mỗi ngày đều có ý nghĩa. Dù gian khổ, nhưng chưa bao giờ tôi thấy hối tiếc.”

Ông dừng lại, nhìn ra khoảng sân đầy nắng, giọng trầm ấm:

“Ngọn lửa năm xưa vẫn còn đó, không phải trong bom đạn, mà trong ký ức và trong lòng những người đã đi qua thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn