NGỌN LỬA KHÔNG TẮT-NDC
“Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn, nơi mà bom đạn dội xuống như mưa. Khi đó, tôi mới tròn 19 tuổi, rời quê ở Hà Tĩnh để lên đường nhập ngũ.
Những ngày hành quân, chúng tôi phải đi trong đêm, ngủ trong rừng sâu. Có những hôm đói lả, mỗi người chỉ có vài nắm cơm vắt. Nhưng điều khiến tôi không thể quên chính là tinh thần của đồng đội. Không ai bỏ lại ai, dù trong hoàn cảnh khốc liệt nhất.
Một lần, đơn vị tôi bị máy bay Mỹ oanh tạc dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Tôi bị choáng và ngã xuống. Khi tỉnh lại, tôi thấy người bạn thân nhất của mình – Hùng – đang nằm bất động bên cạnh. Cậu ấy đã lấy thân mình che cho tôi khỏi mảnh bom.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là mất mát, mà còn là nơi tình người sáng lên rực rỡ nhất.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương, mang theo ký ức không thể nào quên. Tôi sống tiếp, không chỉ cho mình, mà còn cho những người đã nằm lại.
Đối với tôi, “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng đau thương, mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh của cả một thế hệ.”



