Khác

Ngọn lửa Thanh niên xung phong

Bà Vũ Thị Ngọ, sinh năm 1928 tại Hải Dương, là một Thanh niên xung phong kiên cường trong kháng chiến chống Mỹ. Bà trực tiếp tham gia chiến đấu, bảo vệ cầu Lai Vu – tuyến giao thông huyết mạch quan trọng của miền Bắc. Giữa mưa bom bão đạn, bà cùng đồng đội ngày đêm bám trụ, san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông ra tiền tuyến. Hòa bình lập lại, bà trở về đời thường, mang theo ký ức hào hùng của một thời hoa lửa, trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý chí bất khuất c

Hải Phòng14/01/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Vũ Thị Ngọ sinh năm 1928, lớn lên trên mảnh đất Hải Dương giàu truyền thống cách mạng. Tuổi trẻ của bà không gắn với những tháng ngày yên bình, mà bước vào đời giữa khói lửa chiến tranh, khi đất nước oằn mình trước bom đạn của đế quốc Mỹ.

Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên khắp làng quê, bà Ngọ tình nguyện tham gia Đội Thanh niên xung phong, nhận nhiệm vụ trực tiếp chiến đấu và bảo vệ cầu Lai Vu – một trong những tuyến giao thông huyết mạch đặc biệt quan trọng nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Cầu Lai Vu không chỉ là con đường của xe pháo, lương thực, vũ khí, mà còn là mạch máu của cả cuộc kháng chiến, vì thế trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.

Những năm tháng ấy, bầu trời Lai Vu gần như không lúc nào yên tiếng máy bay. Bom rơi, đạn nổ, mặt sông rung chuyển, đất đá tung lên mù mịt. Giữa mưa bom bão đạn, bà Ngọ cùng đồng đội vẫn ngày đêm bám trụ bên cầu. Ban ngày nguỵ trang, sửa chữa cầu đường; ban đêm căng mắt canh gác, sẵn sàng lao vào san lấp hố bom, cứu người, cứu hàng. Có những lúc bom nổ ngay sát bên, đất đá vùi lấp thân người, nhưng khi tiếng còi báo yên vừa dứt, bà lại gượng đứng dậy, tiếp tục công việc còn dang dở.

Là một người phụ nữ nhỏ bé, nhưng trong bà chứa đựng ý chí thép và lòng dũng cảm phi thường. Bà cùng đồng đội không chỉ đối mặt với cái chết cận kề, mà còn phải chịu đựng đói rét, bệnh tật, thiếu thốn trăm bề. Bữa ăn vội vàng bên hầm trú ẩn, giấc ngủ chập chờn giữa những đợt báo động, tất cả đã trở thành một phần máu thịt của cuộc đời thanh xuân. Nhiều đồng đội của bà đã ngã xuống ngay bên cây cầu, tuổi đời còn rất trẻ, để lại những khoảng trống không bao giờ bù đắp được.

Thế nhưng, chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng bền chặt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua sợ hãi, cùng chung một niềm tin giản dị mà thiêng liêng: “Còn cầu là còn đường ra tiền tuyến, còn đường là còn hy vọng thống nhất non sông.”

Nhờ sự kiên cường của những con người như bà Vũ Thị Ngọ và bao Thanh niên xung phong khác, cầu Lai Vu vẫn đứng vững qua mưa bom bão đạn, bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hòa bình lập lại, bà Ngọ trở về với đời thường, mang theo trong mình những ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa. Dù năm tháng đã đi qua, thân thể mang dấu vết của chiến tranh, nhưng trong ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ của người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Câu chuyện về bà Vũ Thị Ngọ không chỉ là ký ức của một con người, mà là biểu tượng sống động cho lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của thế hệ Thanh niên xung phong Việt Nam – những con người đã viết nên bản hùng ca bất tử giữa khói lửa chiến tranh, để hôm nay đất nước được độc lập, bình yên và vững bước đi lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn