NGỌN LỬA TRAO TAY (1)
Tối hôm đó, tại một lán trọ nhỏ gần khu di tích, An ngồi cạnh ông nội bên ánh đèn dầu leo lét — ông Thành vẫn giữ thói quen viết nhật ký dưới đèn dầu mỗi khi trở về vùng đất này, như một cách để tìm lại bầu không khí của những năm tháng cũ.
"Ông ơi, thế hệ của ông đã sống, đã chiến đấu và yêu một cách phi thường như thế, làm sao bọn cháu — những người sinh ra trong hòa bình — có thể hiểu và gánh vác hết được những giá trị ấy?" An khẽ hỏi, mắt hướng về cuốn sổ tay bọc nilon đã ngả màu vàng ố của ông.
Ông Thành mỉm cười, hướng đôi mắt tinh anh nhìn đứa cháu gái thân yêu. Ông đặt bàn tay ấm áp lên vai cô:
"An ạ, cháu không cần phải trải qua bom đạn mới hiểu được thế nào là lòng yêu nước. Thời hoa lửa của ông là thanh xuân dành cho độc lập, tự do, cho tiếng súng lặng đi và cho đất nước trọn vẹn hình hài. Còn thời của các cháu bây giờ, 'hoa lửa' chính là sự cống hiến bằng tri thức, bằng công nghệ, bằng khát vọng đưa Việt Nam bước ra thế giới, sánh vai với các cường quốc năm châu. Mỗi thời đại đều có một 'ngọn lửa' riêng, miễn là các cháu sống có lý tưởng, biết yêu thương và đừng sống hoài, sống phí."
Đêm Trường Sơn bình yên lạ kỳ. Tiếng gió ngàn đại ngàn như tiếng thì thầm của quá khứ, nhắc nhở những người đang sống về một thời thanh xuân đỏ rực như hoa gạo, cháy hết mình cho dáng hình xứ sở. Ngọn lửa của những năm tháng hoa lửa ấy chưa bao giờ tắt, nó chỉ được chuyển từ tay người lính già sang đôi vai của thế hệ tương lai, tiếp tục rực cháy trong một hành trình mới — hành trình dựng xây và bảo vệ một Việt Nam hòa bình, thịnh vượng.



