Bài viết

Ngọn Lửa Trên Đầm Ô Loan

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Nguyễn Thị Hồng vào một buổi chiều lộng gió bên đầm Ô Loan. Ánh mắt bà xa xăm, như vẫn còn nhìn thấy những năm tháng lửa đạn đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

“Ngày đó, tui mới mười sáu tuổi…” – bà bắt đầu, giọng chậm rãi.

Đầm Ô Loan không chỉ là nơi nuôi sống bao thế hệ người dân Phú Yên, mà còn là tuyến đường bí mật vận chuyển lương thực, thuốc men cho bộ đội. Trong những đêm tối, khi ánh trăng bị mây che khuất, bà Hồng cùng những người dân trong làng lặng lẽ chèo thuyền.

Không một ánh đèn. Không một tiếng nói lớn.
Chỉ có tiếng mái chèo khua nước và nhịp tim dồn dập.

“Có lần, máy bay quần thảo trên đầu. Tui với mấy chị phải úp thuyền xuống nước, nín thở mà trốn. Lạnh lắm… nhưng không ai dám cử động.”

Bà kể, có những chuyến đi không trở lại. Những người bạn cùng chèo thuyền năm ấy, có người đã nằm lại dưới lòng đầm sâu thẳm. Nhưng không ai lùi bước.

“Mình sợ chứ… ai mà không sợ. Nhưng nếu mình không làm, thì bộ đội ngoài kia lấy gì mà sống, mà đánh giặc?”

Một lần, bà Hồng bị thương khi đang vận chuyển gạo. Mảnh đạn sượt qua vai, máu thấm đỏ cả áo. Nhưng bà vẫn cắn răng chèo tiếp cho đến khi giao hàng an toàn.

“Tui chỉ nghĩ đơn giản… còn sống là còn đi.”

Chiến tranh qua đi, đầm Ô Loan trở lại yên bình. Nhưng với bà Hồng, mỗi con sóng vẫn mang theo ký ức của một thời “hoa lửa” – nơi con người nhỏ bé đã thắp lên ngọn lửa lớn của lòng yêu nước.

Bà nhìn ra mặt đầm, khẽ nói:

“Giờ tụi nhỏ không còn phải sống như tụi tui ngày xưa… vậy là mừng rồi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn