Trên đỉnh núi Co Roong quanh năm mây phủ, tiểu đội của Sơn nhận nhiệm vụ "sống chết cùng kho xăng". Đây là nguồn nhiên liệu quý giá để những đoàn xe vận tải tiến về miền Nam. Sơn, chàng trai Hà Nội thư sinh, đã đem lòng yêu mến núi rừng và những người dân bản hiền lành, đặc biệt là Mẹ Kan – người thường xuyên mang gùi sắn, gùi ngô xuyên rừng tiếp tế cho đơn vị.
Một đêm khô hanh, quân địch phát hiện vị trí kho xăng và dội bom napan dữ dội. Rửa rừng bùng cháy ngùn ngụt. Để ngăn ngọn lửa lan vào khu vực chứa bồn xăng, Sơn cùng đồng đội đã dùng chăn ướt, dùng chính thân mình đè lên những điểm hỏa hoạn."Không được để kho xăng nổ! Xe không có xăng thì miền Nam chưa thể giải phóng!" – Tiếng Sơn hét vang giữa tiếng gầm của máy bay.Sơn và năm đồng đội đã ngã xuống khi ngọn lửa cuối cùng được dập tắt. Các anh hy sinh khi cơ thể đã sạm đen vì lửa, nhưng đôi bàn tay vẫn nắm chặt chiếc xẻng sắt. Kho xăng được bảo vệ vẹn toàn, đoàn xe đêm đó vẫn kịp chuyển bánh vào chiến trường.Mẹ Kan biết tin khi đang gùi củi trên lưng. Mẹ không khóc theo kiểu người miền xuôi, mẹ đứng lặng như một cây đại thụ giữa rừng. Mẹ về bản, lập một bếp lửa nhỏ ngay giữa sân nhà và thề rằng: "Lửa của giặc đốt con mẹ, nhưng lửa của mẹ sẽ sưởi ấm linh hồn các con. Chừng nào nước chưa lặng, giặc chưa tan, lửa này không bao giờ tắt."Suốt mười năm sau đó, bếp lửa của Mẹ Kan trở thành "ngọn hải đăng" giữa rừng già. Những người lính hành quân qua đỉnh Co Roong, hễ thấy ánh lửa của mẹ là biết mình đã về đến nhà, biết mình đang được bảo vệ. Mẹ Kan chăm sóc các chiến sĩ như con ruột, mẹ vá áo, mẹ chữa vết thương bằng lá rừng.Ngày hòa bình, Mẹ Kan được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi các cán bộ đến đón mẹ về xuôi để điều dưỡng, mẹ từ chối. Mẹ bảo: "Thằng Sơn và đồng đội nó nằm lại trên đỉnh núi này rồi. Mẹ phải ở đây giữ lửa cho chúng nó, để chúng nó không bị lạnh, không bị cô đơn."Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh ánh lửa bập bùng trong ngôi nhà sàn của Mẹ Kan trên đỉnh núi cao. Những anh hùng như Sơn đã hòa vào đất đá Trường Sơn, còn những người mẹ như Mẹ Kan chính là những "ngọn lửa thiêng" bất diệt, giữ cho lịch sử dân tộc luôn ấm áp và rạng ngời.