Ngọn Lửa Trên Đồi Trọc-NDC
“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm mùa khô năm 1972, khi đơn vị chúng tôi đóng quân trên một quả đồi trọc ở Quảng Trị. Khi ấy, bom đạn dội xuống không ngớt, cả bầu trời rực lên như lửa cháy – đúng nghĩa là ‘thời hoa lửa’.
“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm mùa khô năm 1972, khi đơn vị chúng tôi đóng quân trên một quả đồi trọc ở Quảng Trị. Khi ấy, bom đạn dội xuống không ngớt, cả bầu trời rực lên như lửa cháy – đúng nghĩa là ‘thời hoa lửa’.
Đơn vị tôi chỉ còn hơn chục người sau nhiều trận càn. Chúng tôi đào hầm, bám trụ, quyết không rời vị trí. Đêm đó, pháo sáng của địch thả xuống sáng trắng cả một vùng, từng bóng người hiện lên rõ mồn một. Không ai nói với ai câu nào, nhưng tất cả đều hiểu: nếu rút lui lúc này, tuyến phòng thủ sẽ bị vỡ.
Tôi còn nhớ rõ hình ảnh anh Trần Minh – tiểu đội trưởng của tôi – người đã lao lên giữa làn đạn để kéo một đồng đội bị thương về hầm. Anh bị trúng đạn ngay sau đó. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp nói: ‘Phải giữ đồi… đừng để chúng qua…’
Chúng tôi đã giữ được đồi đêm hôm đó, nhưng đổi lại là sự hy sinh của nhiều người. Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại nơi xưa, tôi vẫn thấy như đâu đây còn ánh lửa, còn tiếng gọi đồng đội giữa khói bom.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy thì không bao giờ phai trong tôi.”



