Ngọn lửa trong đêm lạnh
Ngọn lửa ấy không chỉ giúp xua tan cái lạnh, mà còn là nơi để mọi người quây quần, chia sẻ câu chuyện. “Chúng tôi kể về gia đình, về Hồng Bàng, về những con phố thân quen,” bác nhớ lại.
Bác Trần Văn Phúc kể về những đêm lạnh nơi chiến trường. “Có những hôm trời rét buốt, chúng tôi chỉ có một đống lửa nhỏ để sưởi ấm,” bác nói.
Ngọn lửa ấy không chỉ giúp xua tan cái lạnh, mà còn là nơi để mọi người quây quần, chia sẻ câu chuyện. “Chúng tôi kể về gia đình, về Hồng Bàng, về những con phố thân quen,” bác nhớ lại.
Có lần, trong đêm tối, cả đơn vị phải tắt lửa để tránh bị phát hiện. “Ai cũng lạnh, nhưng không ai than vãn,” bác kể. Mọi người ngồi sát lại, chia nhau hơi ấm, động viên nhau vượt qua.
Bác nói, chính trong những lúc khó khăn như vậy, tình đồng đội càng thêm gắn bó. “Ngọn lửa có thể tắt, nhưng tình người thì không bao giờ tắt,” bác xúc động.
Giờ đây, mỗi khi mùa đông về, bác lại nhớ đến những đêm lửa trại năm xưa. Với bác, đó không chỉ là ký ức, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tinh thần đoàn kết trong thời hoa lửa.



