Ngọn lửa trong đêm tập kích
Trong một đêm chiến tranh ác liệt, kho lương thực của hậu phương bị địch tập kích bất ngờ. Một nhóm chiến sĩ và dân quân đã phối hợp bảo vệ kho, cứu hàng hóa và giữ vững liên lạc thông tin. Dù bị bao vây và mất điện hoàn toàn, họ vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu nhờ một ngọn đèn dầu nhỏ trong kho.
Đêm đó, trời tối đen như mực. Kho lương thực nằm ven rừng là nơi cung cấp nhu yếu phẩm cho cả tuyến chiến trường phía trước.
Ngô Văn Long đang trực máy thông tin thì nhận tín hiệu cảnh báo: địch đang tiến gần khu vực kho.
Phạm Văn Đạt lập tức ra lệnh:
“Chuẩn bị sẵn sàng, bảo vệ kho bằng mọi giá!”
Vũ Thị Hoa cùng các dân quân nhanh chóng phân tán quanh khu vực, kiểm tra từng lối vào.
Ông Năm Hậu lo lắng:
“Nếu kho bị phá, tuyến trước sẽ thiếu lương thực mất!”
Chưa đầy 30 phút sau, tiếng súng vang lên dữ dội. Địch đã tập kích từ hai hướng.
Một quả pháo rơi gần kho khiến toàn bộ hệ thống điện bị cắt. Cả khu vực chìm vào bóng tối.
Long giữ chặt máy thông tin:
“Không được để mất liên lạc!”
Trong kho chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ mà Hoa kịp mang theo. Ánh sáng yếu ớt nhưng trở thành điểm tập trung chỉ huy.
Đạt ra lệnh:
“Giữ kho! Không để chúng vào trong!”
Hoa vừa tiếp đạn vừa hỗ trợ thương binh.
Địch tiến sát cửa kho. Cửa chính rung mạnh. Ông Năm Hậu dùng thân mình giữ cửa gỗ:
“Không được vào đây!”
Long lập tức gửi tín hiệu cầu cứu, trong khi vẫn điều phối vị trí cho đồng đội.
Trong lúc nguy cấp, Hoa quyết định mở một cửa phụ phía sau để đánh lạc hướng địch. Cô chạy trong bóng tối, chỉ có ánh đèn dầu le lói trong tay.
Địch phát hiện và quay sang hướng khác, tạo cơ hội cho Đạt tổ chức phản công.
Sau hơn một giờ căng thẳng, lực lượng chi viện tới. Địch bị đẩy lùi khỏi khu vực kho.
Kho lương thực được bảo vệ an toàn, dù nhiều hạng mục bị hư hại.
Long ngồi xuống, thở phào:
“Chỉ cần còn ngọn đèn đó… là chúng ta còn giữ được nơi này.”



