NGỌN LỬA TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN (1)
“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ấy,” ông Bình chậm rãi kể, đôi mắt xa xăm như nhìn về quá khứ. “Đó là mùa khô năm 1972, khi chúng tôi hành quân trên tuyến đường Trường Sơn – nơi mà bom đạn như mưa.”
Đêm xuống, rừng già tối đen như mực. Tiếng côn trùng xen lẫn tiếng máy bay gầm rú trên đầu. “Chúng tôi không dám đốt lửa, vì chỉ một ánh sáng nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu cho máy bay địch,” ông nói.
Nhưng rồi, một đồng đội của ông – anh Lâm – bị thương nặng sau một trận bom. Máu chảy nhiều, cần phải cầm máu và giữ ấm. Trong tình thế ấy, ông Bình và đồng đội đã quyết định mạo hiểm.
“Chúng tôi nhóm một ngọn lửa nhỏ, che kín bằng lá cây. Ánh lửa le lói nhưng ấm áp lạ thường. Nó không chỉ cứu sống anh Lâm, mà còn thắp lên niềm tin cho cả tiểu đội giữa ranh giới sống – chết.”
Bất ngờ, tiếng máy bay lại vang lên. Tất cả lập tức dập lửa, nằm ép sát đất. “Tim tôi lúc đó như ngừng đập,” ông kể. Nhưng may mắn, máy bay lướt qua mà không phát hiện.
Sau đêm ấy, anh Lâm sống sót. Ngọn lửa nhỏ giữa rừng sâu đã trở thành ký ức không thể quên. “Đó không chỉ là lửa sưởi ấm,” ông Bình nói, “mà là ngọn lửa của tình đồng đội, của lòng dũng cảm và niềm tin chiến thắng.”
Ông dừng lại, mỉm cười nhẹ: “Chiến tranh đã qua, nhưng những ngọn lửa ấy vẫn còn cháy mãi trong lòng chúng tôi.”



