Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn - NĐC

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Văn An (trường THPT Nguyễn Đổng Chi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ấy, một đêm không trăng, rừng Trường Sơn tối đặc như mực.

Năm đó là 1972. Tôi khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, cùng đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn. Bom đạn trút xuống như mưa, đất đá rung chuyển từng hồi. Chúng tôi quen với tiếng máy bay gầm rú, quen với cả cảm giác sống – chết chỉ cách nhau một gang tay.

Đêm hôm đó, đơn vị tôi nhận lệnh khẩn: phải thông đường trước bình minh để đoàn xe kịp vào chiến trường. Nhưng đoạn đường vừa bị bom đánh sập, hố sâu chằng chịt. Không ai bảo ai, tất cả lao vào làm việc. Tay cuốc, tay xẻng, người thì gùi đá, người thì san đất.

Giữa lúc đó, một quả bom nổ chậm chưa phát nổ nằm ngay giữa đường. Ai cũng biết chỉ cần sơ suất là cả tổ sẽ không còn ai. Nhưng nếu không xử lý, tuyến đường sẽ bị tắc.

Tôi còn nhớ rõ chị Lan – tổ trưởng của chúng tôi – bước lên. Chị cười, giọng bình tĩnh: ‘Để chị làm. Các em lui ra.’ Không ai chịu lùi. Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau tìm cách đào đất, chèn bao cát, từng chút một.

Mồ hôi hòa với bùn đất, tim đập dồn dập theo từng nhịp cuốc. Và rồi… quả bom được xử lý an toàn.

Khi trời vừa hửng sáng, con đường đã thông. Đoàn xe nối đuôi nhau lăn bánh, ánh đèn pha xuyên qua màn sương sớm. Chúng tôi đứng bên đường, vẫy tay mà nước mắt cứ chảy.

Sau này, nhiều người trong đơn vị tôi không còn nữa. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ gương mặt họ trong ánh lửa đêm Trường Sơn – những con người trẻ tuổi, dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng ‘thời hoa lửa’ ấy sẽ mãi cháy trong ký ức của tôi – như một ngọn lửa không bao giờ tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn