NGỌN LỬA TỪ NHỮNG TÀO ÁO BÀ BA
Câu chuyện kể về sự mưu trí, dũng cảm của người con gái Bến Tre — Nguyễn Thị Định. Giữa những năm tháng đen tối nhất của phong trào cách mạng miền Nam dưới ách kìm kẹp của luật 10/59, bà đã đứng lên vạch ra những kế hoạch táo bạo, biến những tà áo bà ba thướt tha thành một thứ vũ khí sắc bén, làm dấy lên ngọn lửa Đồng Khởi lịch sử.
Vào những năm cuối thập niên 1950, miền Nam Việt Nam chìm trong bầu không khí ngột ngạt của những chiếc máy chém lê đi khắp các tỉnh thành. Tại mảnh đất Bến Tre, quân địch thiết lập mạng lưới đồn bốt dày đặc, nhằm mục đích "tát nước bắt cá", tận diệt các mầm mống cách mạng. Giữa lúc tưởng chừng như ngọn lửa kháng chiến bị dập tắt, một người phụ nữ với vóc dáng nhỏ nhắn, mặc chiếc áo bà ba đen và quấn chiếc khăn rằn Nam Bộ đã đứng lên, gánh vác sứ mệnh lật đổ ách thống trị. Đó là bà Nguyễn Thị Định (thường gọi là Cô Ba Định).
Để chuẩn bị cho cuộc Đồng Khởi năm 1960, nhiệm vụ tối mật và quan trọng nhất lúc bấy giờ là phải luồn sâu vào lòng địch, nghi binh và xây dựng lực lượng ngay trước mũi súng của chúng.
Một đêm mưa tầm tã trên sông Hàm Luông, Cô Ba Định cùng ba chiến sĩ biệt động xuồng ba lá cải trang thành những người đi buôn chuyến muộn. Chiếc xuồng chở đầy những giỏ lát, nhưng bên dưới lại giấu chặt hàng chục khẩu súng mút-cơ-tông và tài liệu chỉ đạo mật.
Khi xuồng vừa đến khúc quanh gần đồn Mỏ Cày, một chiếc ca-nô tuần tra của địch bất ngờ lao tới, rọi đèn pha sáng loáng, yêu cầu dừng lại để khám xét.
"Đêm hôm khuya khoắt thế này, tụi bây chở cái gì đi đâu?" — Tên sĩ quan ngụy hách dịch quát lớn, tay lăm lăm khẩu súng.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu chúng bước xuống xuồng và lật những giỏ lát lên, toàn bộ kế hoạch Đồng Khởi của toàn tỉnh sẽ bị bại lộ, tính mạng của các đồng chí sẽ gặp nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Cô Ba Định vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ kỳ. Bà nở nụ cười đôn hậu của một người phụ nữ miền Tây chất phác, thong thả bước lên mạn xuồng, cất giọng ngọt ngào nhưng đầy bản lĩnh:
"Dạ thưa ông lớn, mấy mẹ con tôi tranh thủ chở ít giỏ lát lên chợ huyện bán cho kịp phiên sớm mai, kiếm chút tiền đong gạo. Trời mưa gió thế này, các ông đi tuần tra vất vả quá. Có chút hoa quả cây nhà lá vườn, xin gửi các ông ăn lấy thảo."
Vừa nói, bà vừa khéo léo đưa rổ nhãn và vài gói thuốc lá xịn ra phía trước, đồng thời dùng thân hình mình che bớt tầm nhìn của tên lính hướng vào khoang xuồng. Sự điềm tĩnh, nét mặt không một chút biến sắc cùng sự khéo léo của người phụ nữ đã làm dịu đi sự nghi ngờ của tên cáo già. Nhìn thấy người phụ nữ chân chất và rổ quà, toán lính tặc lưỡi bỏ qua, vẫy tay cho xuồng đi tiếp.
Vượt qua được cửa tử, chiếc xuồng lao nhanh vào rạch tối. Ngay trong đêm đó, số vũ khí ấy đã được phân phát đến tay các tổ tự vệ.
Và rồi, ngày 17 tháng 1 năm 1960, ngọn lửa Đồng Khởi chính thức bùng cháy từ mỏm đất Định Thủy. Không chỉ có súng đạn, Cô Ba Định đã sáng tạo ra một "binh chủng" độc nhất vô nhị trong lịch sử quân sự thế giới: Đội quân tóc dài. Hàng ngàn người mẹ, người chị mặc áo bà ba, nón lá, tay không bế con, dùng lý lẽ và sự kiên cường của mình để trực diện đấu tranh, làm tê liệt các cuộc càn quét của xe tăng, đại bác địch.
Nguyễn Thị Định đã đi qua thời hoa lửa bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và tình yêu thương đồng bào sâu sắc. Từ một người con gái chân quê, bà đã trở thành Nữ tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Câu chuyện về bà và những tà áo bà ba thắt lưng buộc bụng năm ấy đã chứng minh một chân lý: Khi lòng yêu nước được khơi dậy, thì ngay cả những người phụ nữ dịu dàng nhất cũng có thể biến thành những ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi mọi xiềng xích của quân thù.



