NGỌN LỬA TUỔI MƯỜI SÁU
THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA TUỔI MƯỜI SÁU CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
Năm ấy, đất Đỏ chìm trong khói súng. Biển vẫn xanh, gió vẫn mặn, nhưng làng quê không còn bình yên như thuở trước. Giặc Pháp đóng đồn, giày đinh giẫm nát những con đường đất, tiếng khóc lẫn trong tiếng gọi nhau thì thầm của người dân kháng chiến.
Giữa những ngày tháng hoa lửa ấy, có một cô gái nhỏ – Võ Thị Sáu.
Sáu không cao lớn, cũng chẳng có dáng vẻ anh hùng như trong tranh vẽ. Em chỉ là một cô gái làng, mái tóc đen buộc gọn, đôi mắt trong mà cương nghị. Nhưng trong trái tim tuổi mười bốn, mười lăm ấy là một ngọn lửa không bao giờ tắt: lòng yêu nước.
Sáu làm giao liên, mang thư, dẫn đường cho cán bộ. Những con đường quen thuộc, những hàng dừa, bờ bụi trở thành nơi che chở cho em. Có lần bị địch nghi ngờ, Sáu vẫn bình tĩnh bước đi, tim đập mạnh nhưng chân không run. Em hiểu: chỉ cần mình ngã xuống, bao người khác sẽ gặp nguy hiểm.
Rồi ngày định mệnh đến. Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu ném lựu đạn vào tên chỉ huy địch giữa chợ. Tiếng nổ vang lên, xé toạc không khí. Đó không chỉ là tiếng bom, mà là tiếng thét của lòng căm thù, của một dân tộc không chịu làm nô lệ. Nhưng lần sau, trong một trận khác, em bị bắt. Nhà tù Côn Đảo đón Sáu bằng xiềng xích và roi vọt. Địch tra tấn, dụ dỗ, đe dọa. Nhưng trước mặt chúng, cô gái mười sáu tuổi vẫn ngẩng cao đầu. Sáu không khóc, không van xin. Em chỉ nói những lời giản dị mà đanh thép:“Tôi không có tội. Tôi chỉ yêu nước tôi.”
Sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại pháp trường Côn Đảo, biển lặng một cách lạ thường. Võ Thị Sáu bước đi giữa hai hàng lính, áo trắng, chân trần. Em từ chối bị bịt mắt. Trước họng súng kẻ thù, em cất tiếng hát – bài ca cách mạng mà em tin sẽ còn vang mãi.
Loạt đạn nổ. Cô gái tuổi mười sáu ngã xuống, nhưng ngọn lửa Võ Thị Sáu thì không bao giờ tắt. Nó cháy trong lòng đất đỏ, trong từng con sóng Côn Đảo, trong ký ức của dân tộc Việt Nam. Sự hi sinh của chị Võ Thị Sáu khi mới mười sáu tuổi đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam. Hình ảnh chị Sáu mãi mãi khắc sâu trong lòng nhân dân ta.
Là học sinh trường THCS Tiên Thắng – Toàn Thắng, được sống trong hòa bình, em càng cảm thấy biết ơn những anh hùng đã hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Để nối tiếp truyền thống cách mạng của chị Võ Thị Sáu, học sinh chúng em cần ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, chấp hành tốt nội quy nhà trường và pháp luật. Bên cạnh đó, chúng em phải biết yêu thương, đoàn kết, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh và tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, uống nước nhớ nguồn. Em tin rằng, bằng những việc làm nhỏ nhưng thiết thực mỗi ngày, học sinh hôm nay sẽ góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống anh hùng của dân tộc, xứng đáng với sự hi sinh to lớn của chị Võ Thị Sáu và các thế hệ cha anh đi trước.



