NGỌN NẾN KHÔNG TẮT
“Có một ngọn nến… mà suốt đời tôi không quên,” ông Cường kể, giọng trầm lắng. Năm 1970, ông làm nhiệm vụ trong một trạm quân y dã chiến giữa rừng. Thương binh đưa về ngày càng nhiều, thuốc men thiếu thốn, ánh sáng chỉ có vài cây nến nhỏ. “Mỗi ca mổ đều phải tranh thủ từng chút ánh sáng,” ông nhớ lại. “Gió rừng thổi qua, ngọn nến cứ chập chờn như sắp tắt.” Một đêm, một chiến sĩ bị thương rất nặng được đưa tới. Nếu không mổ ngay, anh sẽ không qua khỏi. “Chúng tôi bắt đầu ca mổ,” ông kể. “Nhưng đúng lúc đó, gió mạnh thổi vào, ngọn nến duy nhất gần như tắt lịm.” Trong khoảnh khắc ấy, một người y tá trẻ đã dùng tay che lấy ngọn lửa. “Bàn tay cậu ấy cháy sém… nhưng vẫn không rút ra,” ông nghẹn giọng. “Cậu chỉ nói: ‘Phải giữ ánh sáng… để cứu anh ấy.’” Ca mổ thành công. Người chiến sĩ được cứu sống. Nhưng bàn tay của người y tá bị bỏng nặng, để lại vết sẹo suốt đời. Ông Cường lặng đi:
“Ngọn nến ấy không chỉ là ánh sáng… mà là sự hy sinh thầm lặng. Có những người không cầm súng, nhưng vẫn chiến đấu theo cách của riêng mình.” Ông khẽ nói:
“Ngọn nến có thể nhỏ bé… nhưng khi được giữ bằng cả trái tim, nó sẽ không bao giờ tắt.”



